Để gió cuốn đi…

1. Trong truyện “Gone with the wind” một truyện đầy ắp kỉ niệm với mình, mình có nhớ một chi tiết là: Trong cuộc nội chiến nước Mỹ, Melanie, cô gái yếu đuối đã làm một việc khiến cho tất cả mọi người yêu quý cô đều phản đối. Cô đặt hoa lên mộ những người ngã xuống, dù họ thuộc về phe đối địch.
Khi bị truy hỏi, cô nói, cô làm vậy bởi họ cũng là con người, cũng có người thân, cũng có người sẽ đau đớn vì sự ra đi của họ. Và hơn thế, cô ước mong, những người thân, bè bạn, những người đồng hương của cô, nếu không may ngã xuống ở chiến tuyến bên kia, cũng sẽ nhận được những bông hoa như thế.
Đó là chi tiết về Melanie mà mình thích nhất.
Đôi khi, một lòng tốt trao đi, không chỉ được gửi đến người nhận, mà nó còn hàm đựng trong đó, những ước mong tốt đẹp dành cho người thân của mình. Và khi, hạnh phúc của người thân, chính là hạnh phúc của mình, thì, lòng tốt đó thực ra dành cho chính mình đó thôi.

2. Ngưu Ma Vương nhà mình, rất lâu rồi, có một lần buổi tối trở về, hết sạch cả tiền, thậm chí chẳng còn một đồng lẻ. Hỏi thì anh kể, anh gặp 1 bà lão đi lạc. Bà không còn tiền để về quê. Nên anh rút tiền ra đưa cho bà.
Nhiều người bảo, dại thế, bài cũ rồi, lại bị lừa rồi.
Nhưng Ngưu Ma Vương nhà mình bảo, bà ấy già thật. Bà ấy làm anh nhớ đến bà nội. Anh sợ bà nội lỡ có lần đi lạc như thế, thì cũng hi vọng có người sẽ giúp, như anh hôm nay đã rút chút tiền ra ủng hộ bà cụ ấy.

3. Hồi mình còn làm ở AVG, có đợt phải làm chương trình mở kênh, thường xuyên ở lại công ty, hoặc có hôm về rất muộn. Một tối, mình về qua đường Hoàng Hoa Thám, mình thấy một hàng bún ngan mới mở (vì mình thích món này nên có hàng nào xuất hiện là mình để ý ngay ^_^). Cửa hàng sáng choang, rất sạch sẽ, hoàn toàn vắng vẻ, nhưng vì mình đã ăn rồi nên vẫn quyết định phi qua.
Nhưng đi qua đến cả trăm mét rồi, nghĩ ngợi thế nào mình vẫn vòng trở lại. Bởi vì mình bị ấn tượng bởi hình ảnh cô chủ quán. Cô ấy ngồi giữa quầy hàng, mắt nhìn đường phố, rất cô đơn, rất thấp thỏm và đầy hi vọng trong số những người nườm nượp qua đường kia, sẽ có người ghé lại ăn.
Cái dáng dấp ấy làm mình nhớ mẹ mình.
Ngày xưa, mẹ mình bán đồ ăn sáng. Ở Hải Dương thì gọi là bánh đa cá, bún cá… Ngày nào mẹ cũng phải dậy từ 3, 4h, chuẩn bị đủ thứ. Anh em mình thì muộn hơn, chừng 5h dậy, chạy đi lấy giá đỗ, sắp hàng cho mẹ. Hôm nào mẹ bán đắt hàng, mẹ rất vui. Nhưng có những hôm không bán được, khuôn mặt mẹ cứ thẫn thờ. Cứ nhìn đường phố. Cứ nhìn, cứ chờ đợi, cứ hi vọng.
Hàng ăn là một thứ kinh doanh rất thấp thỏm, vì nếu không bán được trong buổi sáng, thì coi như lỗ, coi như bỏ đi hết cả. Có những ngày mẹ bán ế, 2 anh em được ăn nhiều hơn, toàn cá thịt, nhưng mặt mẹ thì buồn ơi là buồn.
Và vì mình nhớ mẹ của mình, nên mình đã quay lại cửa hàng ấy. Cô chủ quán phục vụ rất nhiệt tình. Đồ cũng ngon nữa. Mình thấy cô ấy cười giống y hệt mẹ mình ngày xưa.
Mình sau đó còn trở lại vài lần, nhưng khoảng 1 tháng sau thì cửa hàng đóng cửa, chắc vì không có khách. Mình có chút buồn cho cô ấy, nhưng cũng thấy nhẹ lòng vì ít ra, trong ngày hôm ấy, mình đã ghé lại, khi cả quán vắng tanh.

4. Cuộc sống đôi khi thật lạ lùng. Vì một tình thương, một xúc cảm thật khó lí giải, hay, đôi khi là một sự tri ân không trực tiếp, nhưng mình luôn rất nhẹ lòng khi làm được 1 việc cỏn con nào đó. Sự nhẹ lòng đó làm mình cảm giác như cuộc sống này ấm áp, luôn là sự trao và nhận, không hẳn công bằng, nhưng là niềm vui.

Như hôm nay, Bờm, thằng em yêu quý của mình nó ăn một bát mì, và nó nhớ đến những bát mì 2 chị em từng ăn với nhau thời sinh viên, ở trọ. Ngày ấy nhà lúc nào cũng trữ một thùng mì Hảo Hảo, phòng khi hết tiền hay tới bữa không kịp nấu cơm. Khi chưa đến nỗi nghèo túng, mình thường mua thêm cà chua, trứng, đậu, giá đỗ, hành lá… đủ thứ nấu cùng để cải thiện ăn cho đỡ ngán. Hai chị em ăn xì xụp, ăn đến dạ dày chắc cũng xoắn lò xo vì những sợi mì ngày đó.
Hôm nay vẫn ăn mì, dù là với người khác, nhưng nó lại nhớ món mì của mình. Nó bảo, món mì của chị là món mì của yêu thương, món mì không thể thay thế được.
Và mình thấy ấm lòng!!!!

Posted in MỖI NGÀY MỘT CẢM XÚC | 1 Phản hồi

Đi qua mối tình đầu…

Đây là 1 truyện ngắn mình viết rất lâu rồi. Có lẽ phải chừng đến 10 năm. Truyện viết dành tặng cho chị gái con bác của mình.

Mình và chị rất thân nhau. Ngày còn sinh viên, có thời gian dài mình ở với chị. Chị nhỏ bé, rất hiền, và xinh nữa. Nhưng tình duyên không suôn sẻ lắm hihi. Mình có viết vài bài thơ tặng chị. Nhưng truyện ngắn thì chỉ có truyện này.

Khi đó, mình luôn cầu mong chị sẽ hạnh phúc, tìm được 1 bờ vai nương tựa. Mới đó, giờ chị đã có bờ vai ấy rồi, và có 2 nhóc con xinh xắn ngoan ngoãn nữa (có mỗi mình vẫn ế thôi, huhu)

Hôm nay là ngày 20/9. Ngày sinh nhật chị. Hai chị em vốn sinh nhật rất gần nhau, thỉnh thoảng còn mua quà cho nhau nữa,  Từ ngày chị lập gia đình, ít có dịp để hẹn hò với chị. Ngay cả sinh nhật cũng thế.

Hôm nay post lại truyện này, tặng chị. Một câu truyện với giọng kể của 1 cậu con trai. Thật ngây thơ. Hí hí. Mới gần đây, có 1 tạp chí đăng lại truyện này, nhưng đặt lại tên là Trạng Nguyên Đỏ. Cái tên này mình cũng thích!

Chị nhìn em, đôi mắt dịu dàng và buồn đến không chịu nổi. Đôi mắt có hàng mi dài, không cong nhưng rợp xuống đôi má như những đám mây của một buổi chiều không có mặt trời. Lần đầu tiên nhìn chị, cũng như bây giờ nhìn chị, cái cảm giác trong em vẫn thế, thương đến nhói lòng, thương đến mức muốn cầm tay chị, siết thật mạnh, hay kéo mái đầu nhỏ bé của chị về phía vai em. Dầu em không biết nếu chị biết được ý nghĩ của em, chị có thò tay nhéo mũi em không nữa?

Từ bao giờ không không biết, em thấy chị như người thân thiết nhất của mình, hơn cả mẹ, hơn cả chị Hòa, hơn cả những đứa bạn cùng lớp cười nói một cách ồn ã vô tư. Nhớ biết bao cảm giác chị cầm tay em lắc lắc nói chị đã đỗ cao học rồi. Nhớ biết bao cảm giác chị òa khóc trước em khi chị nói em nghe về bệnh của mẹ chị. Nhớ biết bao cảm giác thắt cả ngực khi chị nói chị đã đánh mất một tình yêu…

Chị Hòa vào Nam, em lại càng thân với chị hơn, Em vui khi đi bên chị trên đường, người ta không chào “hai chị em mua cái này đi” mà bảo “ anh chị mua đi”, hay “hai bạn mua đi”. Em vui khi mỗi lần bên em, chị ngồi đong đưa đôi chân nghịch ngợm, có khi còn ngái ngủ không giấu giếm, và em nghĩ khi chị buồn ngủ, trông chị thật buồn cười. Em vui khi chị bảo em rằng em càng lớn càng đẹp trai và bớt ngố. Em vui vì những chủ nhật ngồi bên chị.

Nhưng quan trọng nhất là em muốn được bên chị, chỉ để yên tâm rằng, những buổi chiều có em ở bên, chị không buồn một mình, không khuấy loãng tách cà phê không đường thành những vòng xoáy sâu hun hút, không nhìn ra con phố nhỏ, gầy, cong như lưng chị những buổi mải miết đạp xe tới trường…

Thế thôi, như chiều nay chị đi bên em, bé nhỏ. Con phố dài bối rối hoa trạng nguyên, loài hoa chị thích. Chị lẩm nhẩm đếm:
- Phố này có 23 cây trạng nguyên, bằng tuổi chị. Ôi, chết thật, hôm nay mới biết là mình già!
Chị chà hai bàn tay lên má, để sự ma sát làm hồng thêm một chút màu tươi tắn. Nụ cười làm đôi mắt nheo lại, để hàng mi không cong uốn lên một đường như dấu ngã. Nụ cười làm em quên mất không đính chính lại câu nói của chị. Chị làm sao mà già cho được. Chị hai ba tuổi, hay sáu ba tuổi, những người đàn ông sẽ vẫn vây quanh chị, say mê.

Em nhớ đến anh chàng họa sĩ cùng lớp cấp ba với chị và chị Hòa. Trông anh, em thấy điểm dễ mến nhất là sự bối rối, vụng về. Anh hay vẽ chị, những bức chân dung thật lạ. Bao lần đứng trước những bức chân dung ấy, em vẫn ngẩn ngơ. Cô gái trong tranh, hẳn là chị rồi, nhưng không bao giờ chị có một khuôn mặt. Có phải vì thế, mà em thấy chị càng u buồn hơn!

Có lần, khi ngồi trong căn phòng nhỏ bé của chị, ngắm nhìn bức tranh treo giữa căn phòng, đối diện với khung cửa sổ màu xanh lơ, em dọ hỏi :
- Chị để anh Khương đợi đến bao giờ nữa ?
Từ khung cửa sổ nhỏ bé, chị quay lại:
- Gì cơ?
Cái giọng thanh tao của chị cất lên làm nhẹ nhõm một buổi chiều. Và câu trả lời của chị còn làm em nhẹ nhõm hơn:
- Chị nói rồi mà Khương không nghe…

Anh Khương không nghe, và rất nhiều những chàng trai khác cũng không nghe. Họ đứng chờ chị trước cổng trường, tặng chị những bó hoa cho ngày Tình yêu, nhắn tin cho chị mỗi khi đêm chuyển sang một ngày mới. Nhưng chị vẫn lắc đầu, bình thản rủ rê em đi uống cà phê những buổi chiều chủ nhật, bình thản bảo em quẳng cái xe máy mới mua vào một góc nào đó, để lăng quăng trong một siêu thị, hay ngồi bệt ở bất cứ một bậc thềm nào đó, cắn hạt dưa tí tách, ăn một quả ổi chát xít, hoặc thổi bóng bay đến mỏi cả miệng, rồi thả những quả bóng ấy ra cuộc đời.
- Chúng sẽ bay đi đâu nhỉ?
- Chúng sẽ bay đến nơi ngọn gió dừng lại. Khi sự viển vông của chị dừng lại. Chị ngốc của em!

Sinh nhật thứ hai mươi, chị tặng em một cái khăn chị đan, màu khói thuốc. Chị bảo, năm sau em cố phấn đấu kiếm được một cô bé con đan khăn, đan áo cho mình. “Em lớn thật rồi. Tập yêu đi”. Và chị nghển lên, với tay xoa lên đầu làm tóc em bù rối. Lúc ấy em thấy chị trẻ con lạ lùng, trẻ con hơn em. Khờ dại hơn em. Em muốn nói với chị, yêu đâu cần phải tập!
Nhưng mà em biết, nếu em nói, chị sẽ lại …xoa đầu em lần nữa, và bảo “Giỏi, đúng là em chị!” cho mà xem.

Thỉnh thoảng, em hay tưởng tượng đến người đàn ông của chị. Anh sẽ như thế nào nhỉ. Anh sẽ cao gầy, hay béo tròn mũm mĩm. Anh sẽ có bàn tay ám vàng khói thuốc, hay có những ngón tay nghệ sĩ lướt trên phím đàn. Chị Hòa đôi khi buông ra một câu vô thưởng, vô phạt, nhưng đủ để em biết rằng người đàn ông của chị, ngày xưa đẹp lắm (dầu ngày xưa ấy cũng cách giờ có khoảng một, hai năm). Nói con trai đẹp, em thấy kì cục làm sao! Nhưng chị Hòa vào miền Nam rồi, em chẳng có dịp để hỏi. Mỗi lần gọi điện, chỉ thấy một mình chị nói, chưa kịp nghe câu gì thì đã “Thế nhé, thôi chị cúp máy đây”.

Chị thì chẳng bao giờ nói về anh với em. Có một lần em lấy hết can đảm để hỏi, chị chẳng nói gì, để buổi chiều lặng im đến khổ sở, để em lặng im đến buồn bã, vì đôi mắt chị, nhiều hơn rất nhiều một nỗi buồn.

Căn phòng chị vẫn màu xanh lơ, em đến để chào chị cho một tuần đi thực tế. Chị xoa đầu:
- Ra biển cẩn thận không nàng tiên cá bắt mất, nghe chưa!

Những ngày xa Hà Nội thật dài. Em buồn vì phố biển không có hoa trạng nguyên, không có con phố với 23 chùm cây đỏ. Phố biển đầy gió, nếu chị thả bóng bay ở đây, chắc nó sẽ bay cao lắm, xa lắm. Ở phố biển, chắc gió sẽ không có nơi dừng lại.

Những thằng bạn cùng phòng bảo em có khuôn mặt nhớ người yêu. Em cũng chẳng biết vì sao mình đỏ mặt. Buổi tối, chúng nó ngồi quây quần bên nhau, phỏng vấn nhau về mối tình đầu, về cái cầm tay đầu tiên, cái hôn đầu tiên, thậm chí là vụ make love đầu tiên. Em không góp được câu chuyện nào vào mớ trò chuyện rôm rả ấy, chẳng biết vì đâu lại thấy…tủi thân!

Trở về, em đến nhà chị với những hòn sỏi trong veo, với một vỏ ốc rì rào tiếng biển mà em đoán chị sẽ rất thích. Căn phòng chị vẫn xanh lơ, trên khung ảnh, chân dung chị vẫn không có mặt. Và chị vẫn đứng ở cửa sổ, quay lại nhìn em cười bé bỏng:
- Quà của chị đâu?
Em xòe tay ra, đoán trước nụ cười của chị. Những ngày ở biển, lũ con trai lấy đàn bập bùng ra hát. Em tập được bài “Chuyện tình của biển”, muốn hát cho chị nghe nhưng lại thôi. Chẳng hiểu sao, trước giờ bên chị em vẫn hồn nhiên hát, hát một lúc thế nào chị cũng hát theo, nhưng hôm nay, cả em cũng thấy mình lạ quá.

Buổi chiều thật hiền với những bông trạng nguyên quen thuộc, với cái quán cà phê quen thuộc. Chỉ có nụ cười của chị dường như lạ với em hơn. Em nhận ra chị cười nhiều hơn buổi chiều cuối cùng em thấy.
- Cô bé ở góc kia nhìn em mãi kìa!
Chị cười khúc khích. Hàng mi vẫn rợp xuống, nhưng dấu ngã ấy dường như đã đọng một niềm vui. Chẳng hiều sao em lại thấy nao nao cái cảm giác gần với nỗi buồn. Sao em lại thấy buồn khi thấy chị vui nhỉ? Có phải khi chị buồn buồn lặng lẽ, chị gần với em hơn!
- Nhìn đâu mà nhìn. Em chị thì ai mà thèm nhìn!
Chị xoa đầu em, cái tay ngắn phải vươn qua mặt bàn vuông vắn để làm tóc em rối bù lên như mọi lần. Chị nhìn em hồi lâu, rồi nhắc lại một câu chị từng nói:
- Em lớn rồi, yêu đi!
Em nhìn thẳng vào mắt chị, thấy đôi mắt màu cà phê trong sáng đến diệu kỳ:
- Còn chị thì sao?

Đã bao lần khi em hỏi câu hỏi này, chị đều trả lời em bằng sự lặng im. Sự lặng im làm em nhiều lần thấy mình có lỗi. Nhưng chiều nay, chị cúi mặt nhìn xuống tách cà phê, đôi má không cần bàn tay chà xát vẫn ửng hồng:
- Chị cũng không biết nữa…

Và chỉ thế thôi, em biết. Và buổi chiều biết, nên buổi chiều dài vô tận. Tách cà phê biết, nên em cho biết bao đường, khuấy đều, khuấy mãi mà cà phê vẫn đắng. Và bông trạng nguyên biết, nên bảo gió dừng lại, để một lần màu đỏ tĩnh lặng đứng cô đơn như em, dù bên em, đang còn chị.
*
*                   *
Và thế là bớt dần những chiều chủ nhật. Và thế là em biết mùa hoa trạng nguyên đã ở đằng sau lưng. Một ngày, em ngẩn người nhìn chị đi bên một người lạ. Trông chị như một chú chim sẻ nhỏ bên một vòm cây lớn. Không nhìn nữa, nhưng em vẫn biết, khi chị ngước mắt lên, trong mắt chị sẽ có thật nhiều giọt nắng.

Hình như không phải đâu, cảm giác nhói nhói từ phía trái tim.

Em quẳng xe máy, một mình đi qua 23 cây trạng nguyên rập rờn trong gió chiều. Đã bao lần em từng ước, con phố này sẽ chỉ có 20 cây trạng nguyên, như tuổi của em, như tuổi của chị, để em gọi chị trong một danh từ khác. Đổ lỗi cho 3 cây trạng nguyên là khoảng cách của một đại dương. Nhưng rồi em biết rằng không phải. Hình như chưa bao giờ, bờ vai em đủ rộng, bàn tay em đủ ấm, để chị nương tựa những lúc thật buồn.

20 tuổi, em nhận ra rằng, người ta có thể cảm thông với nhau rất nhiều, nhưng để yêu thương và sẻ chia trọn vẹn thì có lẽ chỉ có một người duy nhất. Và khi em nhận ra điều đó, em cũng biết rằng em, đã đi qua mối tình đầu…

Posted in Uncategorized | 10 phản hồi

HÓT BOI 9.2

(Hoa sen trắng ở Bản Lak- Buôn Mê Thuột 4.2014)

Chương 9.2 Hót boy. Lần này người ta giận thật đấy…

Trung tâm thể dục thẩm mĩ buổi sáng, tiếng nhạc sôi động, dập dồn. Chị em phụ nữ đủ mọi lứa tuổi, đủ loại chiều cao, đủ loại cân nặng, mồ hôi mồ kê mướt mải tập những động tác theo hiệu lệnh trong băng. Thụy đứng phía bên trên tập mẫu, thỉnh thoảng mới đi xuống hàng, hướng dẫn những thành viên mới đến tập làm cho đúng động tác, tư thế… Một tiếng đồng hồ vận động không ngừng không nghỉ sau cả một đêm thức trắng, Thụy thấy mình như một rô bốt sắp hết pin. Khi nhạc hiệu bài tập thư giãn vang lên, Thụy mới thở ra kiệt sức.

Cô nên làm gì bây giờ???

Lớp tan, học viên chào nhau và chào Thụy ra về. Thụy cố trấn tĩnh để mỉm cười, cố chứng minh rằng mình không hề có chút gì bất thường. Nhưng ngay cả khi giấu được mọi người, thì Thụy vẫn không thể giấu nổi chính mình khi soi tấm gương trong nhà tắm. Mắt cô hơi quầng, vẻ mặt thẫn thờ, xen lẫn giữa hi vọng và nỗi bất an. Nhưng dẫu sao, nỗi lo lắng điên dại trong những ngày qua của cô đã bất ngờ được buông bỏ. Thụy máy móc bật nước, vòi hoa sen bung ra những tia nước mát lạnh. Dòng nước rửa trôi đi những giọt mồ hôi, nhưng cũng khiến cô bình tâm đôi chút. Vuốt nước trên mặt, tay Thụy chạm phải vết sẹo trên trán. Vết sẹo chưa lành hẳn, vẫn gờ lên những đường nét của khoảng da mới. Đó là vết sẹo, di chứng buổi tai nạn hôm đó.

Thụy cứ trân trân nhìn mình trong gương hồi lâu, cho đến khi hình ảnh chính mình như nhòe đi… thay thế bằng một gương mặt khác. Gương mặt đã trở nên thân quen với cô suốt dạo gần đây. Gương mặt với nụ cười bông đùa, ánh mắt bỡn cợt nhưng đôi lúc lại quá mực si tình… Gương mặt mà Thụy đã thắt cả tim nghĩ có thể cô sẽ không bao giờ được chạm vào lần nữa.

Ơn trời, cuối cùng Quân đã tỉnh.

Anh ta đã tỉnh sau 10 ngày hôn mê sâu tưởng như không thể nào thức dậy.

Chỉ nghĩ đến điều đó, cũng đủ khiến Thụy thấy mình cay cay khóe mắt.

*

Hành lang bệnh viện. Khu dịch vụ chăm sóc đặc biệt.

Cô bé má phính với đôi mắt ngần ngận nước mắt ôm chặt cổ ông bố áo đen đang sốt ruột đứng ngoài hành lang.

“Bố ơi… Hót boi cứ nằm im thế đến bao giờ. Có phải cứ ngáp ngáp rồi… chết luôn không?”

Định xoa xoa lưng con gái, lắc đầu “Chú Quân con không dễ chết thế đâu! Tối qua chú đã tỉnh dậy rồi”.

“ Tỉnh dậy rồi sao chú không gọi con. Hay chú đâm vào núi, hỏng luôn cả đầu rồi!”

Dương đang ngồi rối bời ở ghế chờ, nghe thấy vậy, nhăn nhó gắt lên. “Con im lặng cho mẹ. Đúng 60 giây. Mẹ bắt đầu đếm thầm rồi đấy.

Bống sụt sịt kéo áo Định “Bố. Bố bảo mẹ cho con im lặng 44 giây thôi được không? 60 giây là con khó chịu”.

Dương trợn mắt lên, định dọa nạt cô con gái lý sự, nhưng Định đã xoa xoa đầu cô dịu dàng.

“Đừng quát con nữa. Em cáu lại càng mệt hơn. Con bé, nó lo cho chú nó mà…”

Rồi anh quay sang Bống, nói chuyện như với một người lớn.

“Chú Quân ốm. Rất nặng. Giờ chưa nói chuyện với con được. Con hiểu không? Vài hôm nữa rồi chú sẽ nói…”

“Con hiểu chứ. Nhưng đầu chú không hỏng chứ bố… Nếu hỏng, bố có sửa lại được không?”

Dương vừa định phát vào mông nó một cái, Định đã kéo tay cô lại. Anh nhìn Bống, mỉm cười.

“Không phải hôm trước con nói chú Quân nhất định không sao à! Núi có hỏng chứ chú Quân của con làm sao mà hỏng được!”

Bống nghe xong, ngẫm nghĩ hồi lâu rồi cười toe toét.

“Đúng rồi. Bố giỏi thật. Chả bù cho mẹ gì!

“Ừ. Thế ngoan. Lát thăm chú xong, về ăn thật nhiều rồi ngủ một giấc nhé”.

Dương nghe giọng có chút xót con của Định, dần dịu đi. Thời gian gần đây, nhịp sinh hoạt gia đình xáo trộn vì biến cố của Quân, không ai còn đủ sức bình tâm làm gì nữa. Đặc biệt là Bống, con bé đổi khác đến mức Dương không ngờ. Bình thường một ngày không nhắc đến Quân đôi ba lần nó đã không chịu nổi. Thế mà lần này, Quân đi liên tục, rồi tai nạn xảy ra khiến anh án binh bất động cả hơn chục ngày trời. Bống bồn chồn không yên là phải.

Dương vẫn nhớ, buổi tối khi nghe điện thoại báo về Quân bị tai nạn, cả nhà như chết lặng đi. Suốt cả tối, mọi người đứng ngồi không yên đợi xe cấp cứu chuyển về Hà Nội. Tai nạn xảy ra ở đoạn đèo hiểm trở nhất, xe lại tốc độ cao, va vào vách núi… nghe đã biết là lành ít dữ nhiều. Trong khi người lớn trao đổi, Bống chỉ ngồi lặng ngắt, không hỏi han, quấy rối gì. Lúc thấy Dương vừa lầm rầm cầu nguyện, mắt đỏ hoe ngồi một góc, nó vênh mặt đi đến.

“Mẹ khóc gì chứ. Mẹ già rồi mà còn khóc nhè… Nhất định là Hót boy sắp về rồi….” Giọng rắn rỏi là thế, mà Dương vẫn thấy cái đôi môi nhỏ xíu của nó rung rung. Nó nguẩy người bỏ đi, trèo lên lòng Định ngồi, nhất định không ngủ. Tận khuya lắc khuya lơ, khi cả nhà vào viện, nó bám riết bố đòi theo. Lúc này, Quân đã được chuyển vào phòng cấp cứu, bác sĩ khám sơ bộ, nói một câu làm cả nhà lặng ngắt. Bảo giờ tính mạng Quân không phụ thuộc vào y học nữa. Mà do ý trời…

Thế mà, khi mọi người khóc lóc ôm nhau, nó tụt xuống khỏi tay Định, một mình trèo lên cái ghế chờ, ngồi lọt thỏm ở đấy, ngồi im thin thít. Khi Định đỏ mắt đến ngồi cạnh nó, nó quay sang nói rành rọt.

“Bố Định này, khổ thân cái quả núi đó bị chú Quân tông phải, nhất định là nó bị ủn đi một đoạn nhỉ. Chú Quân nhất định là không sao đâu…”

Dương nghe câu nói của nó, chạy đi một góc, òa khóc nức nở….

Thế mà rốt cục, chú Quân của nó đúng thật là không sao. Khuya đêm qua, Quân đã tỉnh dậy. Bác sĩ đã nói chỉ cần Quân tỉnh dậy, thì cơ may phục hồi là rất lớn. Sáng nay bác sĩ khám lại, cũng đã vui mừng thông báo hầu như chắc chắn là đã qua được cửa tử rồi. Nhưng khi mà ông chú quý hóa của nó vừa mới khả quan được tí tẹo, thì miệng nó lại leo lẻo hỏi chú nó có phải cứ thế mà chết không? Rồi là có bị hỏng đầu không? Làm Dương lộn cả ruột…

Đang muốn quay ra, nhéo cái mũi nó một cái, thì Dương nhận ra, cửa phòng của Quân đã mở. Bà Diễm, ông Vũ trong bộ đồ vô trùng đi ra. Khuôn mặt họ vẫn còn thoáng nét âu lo, xúc động, nhưng nhiều hơn là hi vọng.

Đây là khu phòng dịch vụ đặc biệt, hạn chế người thân vào thăm bệnh nhân. Phải nhờ quan hệ rất đặc biệt của ông Vũ, họ mới thu xếp để được vào thăm. Tuy nhiên, họ chỉ được phép vào lần lượt, trong thời gian rất ngắn mà thôi.

Định, Dương, lấy đồ quần áo vô trùng của bệnh viện, thay vào. Trong lúc mặc đồ, Định nghiêm ngắn trao đổi với Bống về việc phải trật tự và không nháo loạn trong phòng bệnh. Con bé nhìn Định gật đầu, rồi quay sang Dương. “Mẹ ơi. Bố thỉnh thoảng dốt nhỉ! Bố cứ dặn mãi, như là con không biết ấy!” khiến Định nín thinh, còn Dương phì cười. Ba người theo chỉ dẫn y tá, đi vào phòng bệnh của Quân.

Trên giường, Quân đang nằm. Đầu, cả ngực và chân đều quấn băng. Theo như bác sĩ chẩn đoán, khi va chạm, Quân bị chấn thương sọ não, xương sườn anh bị đâm vào phổi gây tràn khí màng phổi, và những vết va đập khác… Sau mười ngày, da mặt Quân trắng xanh, người gầy xọp, Dương nhìn mà thấy xót. Nhưng nghe tiếng thở sâu và đều qua ống khí, cô chợt cảm thấy vững lòng hơn. Đột nhiên, Dương thấy tay mình bị nắm chặt. Cô quay sang, Định vai hơi run, hàng mi chấp chới. Rất lâu rồi, cô mới nhìn thấy hình ảnh yếu đuối, xúc động này của Định. Lần trước, cũng là khi Quân vào viện, lúc anh chàng bị một bầy thanh niên đánh hội đồng. Nhưng lần đó, cô chưa là chị dâu của Quân. Tình hình cũng không quá mức nghiêm trọng thế này.

Định nhìn khuôn mặt Quân, cả cơ thể dài thòng băng bó trên giường bệnh, bàn tay thâm tím những vết kim và đường dẫn truyền đạm, không có gì để Định có thể nắm chặt, hay truyền một chút hơi ấm cho Quân. Định vịn thành giường, nói khó khăn.

“Nhóc con. Khỏe lại mau lên!”

Chỉ nghe giọng Định, mà Dương đã muốn khóc. Bống bất ngờ ton ton đi đến bên cạnh, nó nghển lên chiếc giường bệnh nhân, trỏ ngón tay bé xíu vào cái chân bó bột của Quân, Dương chưa kịp lôi nó ra, đã thấy nó nghẹn ngào.

“Hót boy. Lần này người ta giận thật đấy…”

Nước mắt nó chảy dài, nhưng cố không thèm sụt sịt. Dương bế nó lên, nhìn Quân lần nữa rồi ra hiệu cho Định đi ra.

Cánh cửa vừa khép lại, Bống đã nguẩy người tụt xuống, nó hấp tấp chạy đi. Đến một đoạn, nó đứng lại, khóc váng lên, inh tai nhức óc, cứ như là oan ức lắm. Định xoa xoa đầu nó “Ngoan nào… ngoan nào”, nhưng Dương chỉ đứng lặng yên.

“Kệ anh, cứ để cho nó khóc…”

Chẳng ngờ, con bé quẹt nước mắt, quay phắt nhìn Dương như tức giận.

“Con thèm vào khóc…”.

Dương buồn người, túm lấy nó, vỗ bồm bộp vào mông, rồi hôn lên đôi má phính còn đầy nước mắt.

“Cái đồ xấu tính. Con giống ai thế hả????”

Nhưng rồi cô lại đu đưa rất nhẹ nhàng. Con bé vòng tay qua cổ Dương, gục mặt xuống vai cô, sụt sà sụt sịt rất nhẹ. Dương, Định đi trả bộ quần áo vô trùng, rồi ôm Bống lúc này đã ngủ lăn quay ra về. Đến khúc cua ở hành lang, đột nhiên, Dương kéo khẽ tay Định.

“Anh!”

“Ừ, sao”

“Cô ấy đến rồi!”

Định khựng lại. “Ai?”

Dương đột nhiên nhìn xuống khu sảnh dưới bệnh viện, môi khẽ nhướn lên cười.

“Cái cô mà khả năng cao sẽ là em dâu anh đấy!”

****

Alo, Bê lô, Xê lô. Gửi những bạn đọc yêu quý của blog Nguoiduynhat. Hihi,  đang có cơ hội “làm giàu không khó” cho mọi người nè. Nếu những ai đã đọc “Gái già xì tin” thì có thể tham gia trò chơi, rinh giải thưởng của Bách Việt, và cả 03 phần quà nho nhỏ bạn Thủy đặc biệt chuẩn bị đây nè. Cả nhà mình nhào vô chơi đê ^_^ Chúc cả nhà 1 tuần thật là vuiiiiiiiii!!!!

 

Posted in Uncategorized | 11 phản hồi

HÓT BOI 9.1

Hi cả nhà. Lâu lắm mới gặp lại, nhớ mọi người ghê <3.

Hihi, bạn Thủy đã trở thành tác giả họ Hứa tên Lèo, làm mọi người đợi chờ, thất vọng, rồi là giận dỗi nhiều lắm. Giờ không dám xin lỗi mọi người nữa luôn.

Thôi đành cong mông đi gõ truyện đền bù cả nhà vậy. Cả nhà nhớ theo dõi thường xuyên nhé. Bạn Thủy đã trở lại và phá hoại hơn xưa. ^_^ Tất nhiên, bạn Hót boi lại càng như vậy ^^

(Bạn Thủy ở cố cung Hàn Quốc 5.2014)

Chương 9.1: “Đã nghi ngờ thì đừng nhờ cậy. Đã nhờ cậy thì đừng sốt ruột. Cứ im lặng mà chờ đi”.

Vẫn là chiếc Lexus biển tứ quý. Vẫn là gã tài xế lần với vẻ mặt vô cảm đó. Vẫn là Diện và mối nguy cơ của bao năm. Nhưng may mắn hôm nay đã có Quân. Thụy liếc qua, Quân cơ thể thả lỏng, dựa thành ghế, mắt nheo lại, có chút suy tư. Phía ghế bên trên, Diện ngồi lơ đãng, tay vịn cửa, thỉnh thoảng gẩy một điếu thuốc. Không khí có chút bí bách, cùng căng thẳng, đặc biệt sau câu tuyên bố ỡm ờ của Diện ban nãy. Anh ta nói cái từ “giao dịch” với vẻ mờ ám như vậy, chẳng biết Quân có nghĩ gì không? Nhưng Thụy gạt ngay nỗi ưu tư đó sang một bên, vì một nỗi lo ngại lớn hơn. Đó là về Mark. Từ khi xuất hiện, Diện chỉ ra hiệu cho mọi người lên xe, tuyệt nhiên không nói thêm điều gì. Thụy thấp thỏm hồi lâu, nhưng cô cũng đoán chừng Diện đang “làm giá”, chẳng trông chờ anh ta tự nguyện nói ra được thông tin gì. Cuối cùng cô quyết định hỏi thẳng.

“Xin lỗi, tôi muốn biết Mark thế nào???”

Diện quay lại nhìn Thụy, cười nhạt “Sốt ruột lắm à??? Tôi đã nói rồi. Sẽ có lúc cô em nhất định sẽ phải quay lại cầu cạnh tôi. Chỉ không ngờ là sớm thế!”

Quân gác tay lên thành ghế, bàn tay hơi thõng xuống, chạm phải bờ vai cứng đờ của Thụy, giọng anh nửa đùa nửa thật như nhắc nhở.

“Ông anh, thực ra, vụ này là em cầu cạnh anh mới phải…”

Diện cười nheo mắt “Tình hình này không phải hai người tuy hai mà một, tuy một mà hai sao”.

Quân toét miệng cười, trong lòng bỗng tràn ngập một sự ngạc nhiên dễ chịu. Vẻ thoải mái của Diện khiến sự hồ nghi về việc giữa hai người có chút quan hệ khó nói nào đó chợt hoàn toàn bay biến. Trực cảm khiến Quân mạnh mẽ tin rằng, Diện không chút đố kị với anh khi anh thể hiện rõ ràng mình có “dính dáng” đến Thụy. Có lẽ đúng như Thụy nói với anh ở quán café trước đó, Diện không thích cô, anh ta chỉ “ngứa mắt” với cô mà thôi. Nhưng ngứa mắt về vụ gì thì anh chưa rõ. Và còn sự việc trên chiếc xe lần trước đó, giữa hai người xô xát về chuyện gì. Chắc hẳn anh sẽ phải hỏi cho ra. Nhất quyết phải làm cho ra.

Bất kể trong lòng còn đầy khúc mắc, nhưng Quân vẫn ung dung quay sang Thụy cười cợt.

“Đấy, người ngoài cũng thấy chúng  hai trong một. Như chim liền cánh, như cây liền cành nhé”

Thụy vẫn không bớt được chút căng thẳng, cũng không nhìn đến Quân, giọng của cô chùng xuống.

“Tôi chỉ muốn hỏi, liệu anh có thực sự biết thông tin gì về Mark không?”

Diện ném điếu thuốc đi “Đã nghi ngờ thì đừng nhờ cậy. Đã nhờ cậy thì đừng sốt ruột. Cứ im lặng mà chờ đi”.

Thụy vẫn không từ bỏ.

“Anh ấy… còn sống không?”

Diện lấy điếu xì gà, cắm vào miệng, bật lửa, kéo căng nỗi bất an của Thụy lên cực điểm. Đến khi đôi mắt cô căng cứng mà vẫn không dám chớp lấy một giấy, anh ta mới quay lại cười.

“Yên tâm. Chưa chết”.

Thụy thở nhẹ, như trút được gánh nặng ngàn cân. Cả người cứng đờ giờ mới được thả lỏng. Ngón tay Quân nhẹ nhàng chạm lên cầu vai cô, chính anh nghe xong câu tuyên bố cũng thấy nhẹ nhõm. Mark không vấn đề gì thì cả anh lẫn Thụy đều không còn gì phải lo lắng nữa rồi.

Ở ghế trên, Diện rút từ trong cặp ra bộ hồ sơ đưa lại cho Quân.

“Tranh thủ, chú mày ngó qua đi. Giải quyết cho gọn”.

Quân cầm tập giấy liếc qua những phần điều khoản ràng buộc. Đúng như dự đoán, những phần thay đổi hoàn toàn như ý của Diện. Dự án này ban đầu Quân nghĩ anh hoàn toàn có thể thương thảo, để có được những điều khoản có lợi. Làm xong thì có thể kê cao gối mà ngủ một vài năm. Nhưng anh không ngờ đến sự cứng rắn của Diện, đồng thời, không nghĩ tới biến cố bất ngờ của Mark đã khiến anh buộc lòng xuống nước, nhờ vả anh ta. Xem ra, cả vụ này, anh chỉ lấy công làm lãi là cùng. Nhưng Quân cũng không hối hận lắm. Anh gập lại hồ sơ.

“Ok rồi. Em sẽ kí sớm, rồi chuyển xuống cho anh. Cứ thế mà triển khai thôi…”

Diện cười vừa ý, điếu xì gà to tướng lại được cắm lên môi, anh ta rít một hơi sâu thưởng thức. Kì thực Diện mới chỉ ngoài 30 tuổi. Không hơn Quân là bao. Nhưng vẻ mặt anh ta vẫn khiến người ta nghĩ đến sự kinh nghiệm và từng trải nhiều hơn số tuổi. Bất kể sự bóng bảy chải chuốt, hay nhiều khi yêng hùng xã hội đen, thần thái của Diện vẫn đem đến thông điệp là chớ nên lớ ngớ mà đụng vào.

Chiếc xe đã lượn vòng đến khu vực đèo Ô Quy Hồ. Trời chiều, hoàng hôn đỏ ối phủ lên những con dốc vắng. Không gian hoang liêu, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, những khúc cua tay áo liên tiếp khiến Thụy phải nắm chặt tay vịn. Đúng khi cô nhắm nghiền mắt không dám nhìn, thì một hơi thở sượt vào bên má, và tiếng Quân thì thầm bỡn cợt

“Sợ à! Leo Fan ầm ầm thế, tưởng cũng phải cỡ dân phượt hoành tráng chứ”

Nói vậy, nhưng tay Quân vẫn nắm chặt tay cô. Người anh vẫn hâm hấp sốt, khiến những ngón tay nóng sực, nhưng với Thụy, giọng điệu ấy, bàn tay ấy lại có sức trấn an lạ kì.

Thật ra, Thụy không sợ vận động, leo trèo. Hằng ngày những bài tập Arobic liên tiếp với cường độ cao đã rèn cho cô sự dẻo dai bền bỉ, cho nên, với cô việc chinh phục nóc nhà Đông Dương kia không phải là cái gì ghê gớm cả. Nhưng khi ngồi xe, đi trên con đèo nguy hiểm bậc nhất này, đứng trước sự nguy hiểm kề sát, bất cứ sự bất cẩn nào cũng có thể khiến người ta chia lìa thế giới, cô lại không thể không sợ hãi.

“Yên tâm. Người ngồi cạnh em đây mới đáng sợ này, chứ mấy con đèo ấy thì ăn thua gì. Chưa kể mấy cái vực ấy à, làm sao mà sâu hun hút như tâm hồn anh đây cho được”

Giọng điệu cợt nhả ấy khiến Thụy bất giác bật cười. Từ phía trên, Diện nghe thấy nụ cười của cô, liếc lại. Ánh mắt anh ta sắc lạnh.

“Nghe nói… Chị cô đã về???”

Thụy nín lặng, sững ra. Nỗi lo lắng của cô đã thành hiện thực. Diện đã biết. Nhưng cô đã hiểu từ lâu một sự thật, nếu anh ta muốn, thì chẳng gì có thể che giấu được. Anh ta đã vậy. Bố anh ta lại càng như vậy. Cô mím chặt môi, không đáp.

“Nhắn với cô ta, đừng tưởng vậy mà xong với tôi”…

Mặt Thụy trắng bệch, sợ hãi. Nhưng đúng lúc đó, Quân cất giọng thủng thẳng.

“Anh nhờ bạn em làm “bồ câu đưa tin”, thế mà giọng căng thẳng thế. Bạn em sợ đấy”.

Diện nhếch miệng cười.

“Cô ta không biết sợ. Chị em nhà cô ta chẳng ai biết sợ cả! Chú em, cẩn thận lầm!”.

Câu nói mang vẻ cảnh tỉnh ấy khiến Quân cau mày khó chịu. Thụy vẫn lặng lẽ không nói gì, anh nhìn qua chỉ thấy đôi mắt nâu ưu tư, bất an, cùng sốt ruột. Anh vừa định cất một câu gì đó để thay đổi không khí, nhưng đúng lúc đó, từ bên đường, một chiếc xe tải nhỏ phóng ra bất ngờ, gần như lao vào đầu xe với tốc độ tên bắn.

“Mẹ kiếp…”

Tiếng chửi tài xế cất lên cùng lúc chiếc xe bẻ lái gấp. Xe đột ngột chuyển hướng, bánh xe siết trên đường thành một âm thanh rợn người. Điếu xì gà trên tay Diện tung lên không trung,  khuôn mặt lãnh đạm của anh ta trong thoáng chốc kinh hoàng tột độ. Cả người Thụy đang chao đảo thì một cánh tay đã kéo mạnh cô ngã xuống. Đầu Thụy húc mạnh vào bả vai người bên cạnh, mắt cô tối sầm khi chiếc xe đâm mạnh vào vách núi…

O-quy-ho-tu-dai-dinh-deo1

(Ảnh đèo Ô Quy Hồ đây nhé cả nhà ^_^, mình mượn tạm để các bạn hình dung cho dễ)

 

Posted in TRAI GIÀ XÌ TIN | 7 phản hồi

Những cung đường của gió… (P7, end)

(Lá phong ở cung Gyeongbokgung, Hàn Quốc, t5.2014)

Vừa về đến Hà Nội, Giang đã bị lôi cổ đến công ty, chưa kịp định thần đã biết mình  phải nhận một công trình mới. Nghe nói, vì ở tỉnh xa nên mấy đồng chí cốt cán chẳng ai chịu đi cả. Cuối cùng thì đến tay Giang, vì anh được tiếng là thanh niên năng nổ, lại chưa vướng bận vợ con. Đến lúc, biết công trình khởi công ở Hà Giang, Giang cũng không lăn tăn gì nữa, gật đầu tức khắc.

Giang thu dọn đồ đạc, phi xe tạt về nhà một hôm. Mẹ anh nghe tin anh đi Hà Giang làm thì thở dài, bảo biết thế ngày xưa không cho anh đi học công trình, giờ cứ đi suốt thế này. Giang chỉ cười, bảo mẹ yên tâm. Anh tự lo mình rất tốt. Khi Giang thắp nén nhang cho chú Hải xong, mẹ anh nghĩ thế nào, mới bảo, mẹ sợ lắm, cuộc đời bất trắc, chẳng tính trước được. Con lấy vợ sinh con sớm đi cho mẹ yên tâm!

Đây là lần đầu tiên mẹ Giang nhắc chuyện vợ con với anh. Giang cười, bảo anh vừa mới đi làm mà, tính toán gì chuyện ấy. Nhưng trong đầu, vô thức lướt qua nụ cười của một người có hai chiếc răng cửa to cộ.

Buổi sáng khi về đến Hà Nội, cả đoàn ăn sáng, café rồi tạm biệt nhau. Giang làm một cốc café đúp, nhìn Văn chậm chạp uống một ly sữa nóng ở bên cạnh, ngần ngừ rồi chìa điện thoại của mình ra.

“Bấm số của em vào đây”.

Văn có chút ngạc nhiên, nhưng cũng bấm máy, rồi đưa lại cho anh. Cô tự lưu số của mình vào danh bạ của anh với cái tên đơn giản “Văn”. Giờ đây, Giang đang nhìn số của Văn, ngập ngừng hồi lâu, không biết nên gọi điện hay nhắn tin. Khi anh cương quyết phấn vào phím “call” thì lại nhận ra những hồi hộp của mình vô nghĩa. Điện thoại của Văn không kết nối được.

Tận đến ngày mà Giang chuẩn bị lên đường, đi công tác, anh vẫn không liên lạc được với Văn. Anh có chút bồn chồn, cùng lo lắng, cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Gọi cho Huy, Huy cũng chỉ nói có số điện thoại, chứ có biết Văn học chỗ nào đâu. Hỏi Sự, Sự bảo lần trước anh đòi đến nhà đón Văn đi, nhưng cô nói gặp nhau ở điểm tập kết, cho nên cũng không biết nhà. Hơn nữa, đợt đi Tây Nguyên vừa rồi, Sự và Văn có mấy tấm hình tình tứ bên nhau, khiến cho cô bồ của Sự kích động thế nào nằng nặc đòi quay lại, mà Sự thì vẫn còn yêu em này cho nên về đến HN là xịt luôn, không dám liên lạc gì với Văn nữa không thì em bồ lại lên cơn. Nói qua nói lại mấy câu, Sự lại cười hỉ hả .

“Tao với em Văn đóng diễn mấy màn tình tứ, có định kích động mày. Thế mà mày cứ bơ bơ. Đần vãi, sao, mới đập đầu vào cột điện nên ngộ ra hả?”

Giang cười khổ, nghĩ mình đúng thật là “đần vãi”, lại còn hay nghĩ xiên xẹo linh tinh. .Cúp máy, anh thừ người ngẫm ngợi mãi, cuối cùng, nhớ ra có lần cả lũ tụ tập ở quán bar ở Lê Thánh Tông, Văn làm thêm ở đó. Buổi tối, Giang phóng xe đến, uống hết 3 cốc bia tươi thì hỏi ra được ít thông tin. Quản lý nói, vì khi Vy nghỉ việc đột xuất khi chưa hết hợp đồng nên nhờ Văn đến làm thay, chứ Văn không phải nhân viên cố định. Hết thời hạn cô cũng đã nghỉ rồi…

Đến lúc này, Giang mới biết, trong khi Văn biết anh đến từng đường tơ kẽ tóc, thì Giang chẳng biết gì về cô, ngoài những gì cô kể. Cô học trường gì, cô ở đâu, cô thích những gì… Giang hoàn toàn mù tịt. Anh thử search cô trên Google, chỉ thấy tài khoản của cô trên vài diễn đàn, nhưng đều là những thông tin chung chung, không có gì hữu dụng có thể tìm ra manh mối của cô. Tuy vậy, anh vẫn thử nhắn vào một tài khoản của cô trên diễn đàn du lịch, có topic mà cô chỉ xuất hiện đúng một lần để đăng kí cùng nhóm của Huy đi chuyến Hà Giang. Anh nhắn đơn giản: Có việc, gọi em không được. Em đang ở đâu???? Nhưng đến cả hai ngày sau, vẫn chẳng có hồi âm. Giang thử lục tìm thêm lần nữa, lần này kết quả tìm kiếm lại có hiển thị một blog có avatar hình của Văn đang ngồi ở một mỏm núi. Giang mừng rỡ click vào, nhưng lại nhận thấy blog vừa thông báo đã tạm khóa. Giang thấy như cái thông báo ấy giống một cánh cửa, đóng sập vào mặt mình.

Buổi tối nay, khi ngắm những tấm hình trôi trên desktop, Giang nhận ra mình đang rất, rất nhớ Văn. Nụ cười tươi rói của cô khi đứng trên cột cờ Lũng Cú Hà Giang, vẻ “ham ăn” của cô khi cầm cả mấy que thịt xiên giữa chợ đêm Đà Lạt, dáng ngồi cưỡi voi ngổ ngáo ở Tây Nguyên, và cuối cùng là dáng vẻ mơ mộng của cô khi ngồi trên ghềnh đá Mũi Đôi, chậm rãi xoay len để chụp ánh trăng mờ ảo… khiến Giang không thể rời mắt. Phân vân một lúc, cuối cùng anh quyết định gọi cho số máy từ bao lâu rồi anh không gọi. Khi giọng nói dịu dàng có chút reo vui từ đầu máy vang lên, Giang nói rất nhẹ nhàng.

“Chị Vy, là em!!!!”.

Nhờ Vy, Giang có được những thông tin về Văn, nhưng bất ngờ hơn cả, anh còn nghe Vy trách móc mình là đồ ngốc, đến tận giờ mới thèm gọi. Và rằng, cô nàng Văn nào đó đã ấm ức bảo nếu mà “anh ta” có hỏi thì chị cũng đừng có nói, cô không thèm nữa…

Vy nhại giọng của Văn, bật cười thành tiếng. Giang bỗng nhiên thấy vành tai nóng lên. Anh nhận ra, Văn đã dùng một phép thử. Nếu như anh quan tâm đến cô, muốn gặp lại cô, thì nhất định chỉ có cách tìm đến Vy. Mà nếu anh tìm đến Vy, để hỏi về một người khác, cũng có nghĩa anh đã bước qua những rào cản tâm lí về một mối tình xưa cũ…

Nhưng Giang cũng thầm cảm kích phép thử ấy của Văn, vì bỗng dưng nó khiến anh soi rõ hơn về lòng mình. Ở đầu dây, Vy vẫn ríu rít bảo rằng, từ đợt Giang và Văn đi Hà Giang, cô đã linh cảm hai người nhất định sẽ “nên chuyện”. Ngày anh Hải còn sống, anh cũng từng định ghép đôi “hai đứa” với nhau, từng có ý nghĩ nhờ Văn chữa hộ bệnh “sợ con gái” của Giang. Nghe cụm từ “ngày anh Hải còn sống”, Giang thở phào nhận ra, Vy đã hoàn toàn chấp nhận nỗi đau, và biến nó trở thành quá khứ… Cả anh, khi nghe giọng nói của Vy, anh cũng nhận ra, mình chấp nhận một cách thanh thản, Vy là một phần ngày xưa của anh, không bao giờ thay đổi…

Giang cúp máy, nhìn địa chỉ của Văn được ghi vội trên mảnh giấy nhỏ. Anh nghĩ ngợi, rồi dắt xe ra khỏi nhà. Ngày công tác gần kề khiến anh không muốn mình phải chờ đợi vài tháng nữa để gặp cô. Phố đêm, mùa thu Hà Nội ngan ngát chút mùi thơm hoa sữa. Hít thật căng lồng ngực, Giang kéo ga, vút đi trên phố.

9. Hôm ấy, rất rất khuya, ở một con ngõ nhỏ, có một gã thanh niên 23 tuổi, bàn tay đã không còn “trinh” nữa, bởi vì, gã khăng khăng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của một cô sinh viên năm ba ngoại ngữ, mắt đỏ hoe giận dỗi, mặc kệ cô vùng vẫy thế nào cũng không buông tay.

Không bao giờ buông nữa.

*

Cũng từ hôm ấy, trên em Min khờ quen thuộc, có một cặp đôi quấn quýt không rời vẫn thường phiêu du trên những cung đường của gió…

 

“Những cung đường của gió”, một trong ba truyện vừa được in trong tập “Mắt híp và Môi cuốn lô” cuối cùng cũng đã được post hết rồi. Bạn Thủy chỉ muốn nhắc lại 1 thông tin cũ, những bạn nào chưa tìm mua được sách giấy “Mắt híp và Môi cuốn lô” thì có thể mua ebook bản quyền của truyện tại  http://anybook.vn/product/detail?id=15191 nhé. Sách vẫn đang miễn phí với các gói cước Member!!!!

Và, hỏi nhỏ các bạn 1 tí, các bạn có nhớ Hot boi không? Đã muốn bạn í trở lại chưa???? Hiiiiiiiiiiiiii!

 

Posted in Uncategorized | 9 phản hồi

Những cung đường của gió (P6)

Giang chết lặng người. Cái bí mật của riêng anh, cuối cùng, không phải là Vy hay Hải khám phá, mà lại là Văn. Cô gái mà mới đây thôi, anh cũng nhận ra mình rung động.

“Anh Hải phải kèm cặp em rất vất vả, em mới tiến bộ được đôi chút. Một lần, em xem được tấm ảnh anh ấy chở anh đi Hà Giang, em bảo em muốn được đi như thế. Anh Hải bảo, được rồi, khi nào em đỗ đại học, anh ấy sẽ chở em đi. Anh ấy, chị Vy, anh, và em, 4 người chúng ta sẽ cùng đi… Nhưng rồi, chẳng bao giờ có ngày đó cả”

Giang bần thần. Hóa ra một lúc nào đó, trong quãng thời gian đã qua, Hải đã từng là người kết nối giữa anh và Văn, mà anh không hề biết.

“Khi anh Hải mất. Chị Vy mãi không gượng lại được. Chị ấy sợ cả việc ngồi lên xe máy. Chị ấy nói với em, chị ấy sợ cả việc gặp anh, sợ cả việc đi làm ở quán bia, nơi mà anh Hải vốn không thích chị ấy làm… Chị ấy sợ mọi thứ. Cho đến một ngày, em bảo chị ấy, em muốn cùng chị ấy đến Hà Giang, muốn đến thăm nơi anh Hải nằm lại, thì chị ấy gào thét. Chị ấy hét đến rách họng, đến vỡ cả tim gan. Nhưng mà em không xót thương chị ấy nữa. Em bảo, chị cứ khóc than đến chết đi. Còn em, em sẽ tự đi…

Em lên mạng, tìm người đồng hành chuyến đi này. Rồi em thấy anh Huy đăng thông tin tuyển thêm người đi, em tham gia. Chỉ đến lúc off, nghe mọi người kể về anh, gã con trai luôn độc hành, sợ con gái, cộc lốc và gàn dở… Em dần nhận ra, đó chính là anh, người mà em luôn có cảm giác như quen biết từ rất lâu. Em rất muốn được làm ôm của anh. Em muốn đến mức, khi thấy anh Sự tỏ chút ngập ngừng vì sợ bạn gái ghen, em đã bảo với anh ấy, anh ở nhà đi, đừng để bạn gái hiểu lầm. Em sẽ nhờ anh chở em…”

Giang ngồi im nghe Văn nói, cảm giác xa vắng đến mức như anh đang nghe đến một câu chuyện nào đó, chứ không phải một câu chuyện liên quan đến mình.

“Em không biết rằng, khi em đi Hà Giang, cũng là lúc ở nhà, chị Vy muốn thay đổi. Chị ấy bảo em, chị ấy sẽ sống một cuộc sống khác. Một cuộc sống không làm anh, em, hay chính bản thân chị ấy thất vọng. Hôm chị ấy ra tàu, thật ra, em thấy anh đứng 1 góc mà không tiến về phía chị ấy… Gần đây chị ấy nhắn rằng chị ấy ổn rồi, thật sự tốt tồi. Em nghĩ, nếu như anh kiên trì thêm chút nữa, cũng có thể một ngày nào đó, chị ấy chấp nhận tình cảm của anh!”

Giang thấy mình như thể bị lơ mơ giữa những câu chuyện kể chắp nối rời rạc của Văn. Đến một lúc, dường như đã nói đến cạn khô, Văn ngước lên nhìn Giang, ngập ngừng.

“Anh còn gì muốn hỏi em không?”

Giang lặng ngắt một lúc mới đáp lời.

“Không”.

“Vậy bây giờ mình đi tìm chị ấy”.

Xe dừng lại ở một Trung tâm Anh Ngữ ngay gần trung tâm thành phố. Văn nhìn ngắm một hồi rồi khẳng định đây chính là nơi làm việc của Vy. Họ gửi xe, đi quẩn quanh thăm thú, một người bảo vệ đã chỉ cho Giang và Văn chính xác giảng đường mà Vy giảng dạy. Nhưng cuối cùng, sau rất nhiều ngập ngừng, cả Văn lẫn Giang đều quyết định không gặp Vy. Họ đứng ở một góc, nhìn Vy ra khỏi phòng, mỉm cười vui vẻ với vài đồng nghiệp. Giang nhận ra Vy đã tăng cân, mái tóc đen dài qua vai. Có cuộc điện thoại gọi đến, cô nghe máy, mỉm cười nhất thoải mái. Dường như, Vy thực sự ổn như lời cô nói.

Không muốn cuộc sống êm đềm vừa tạo dựng của Vy lại bị ném vào một viên sỏi nhỏ, cho nên, Giang lẳng lặng ra hiệu cho Văn ra về.

Thả Văn về lại khách sạn, Giang phi xe lang thang lên đỉnh Sơn Trà, anh ghé lại vào một căn gác tạm trên núi, ngồi tựa cột suy nghĩ. Nhưng hết cả buổi chiều, Giang nhận ra anh chẳng nghĩ ra được gì. Mọi thứ rối bời như những đám mây đen cuộn đến từ phía chân trời, nhanh chóng sập xuống, chẳng làm cho người ta cắt nghĩa hay kịp trốn chạy.

Khi anh trở về, ướt như chuột lột, thì cả đoàn đang bù khú trong khách sạn, tiếng Huy oang oang, ba la chém về việc hình như Giang yêu tan nát một cô đang ở Đà nẵng này thế nào, rồi là tình sử bi đát của anh ra sao, rằng Giang trông cộc cằn thô như 1 … cái bô với lũ con gái chẳng qua là vì hồi cấp 2 tự dưng bị một bà chị chạy đến hôn cho một cái vào giữa môi kinh hoàng táng đởm, sau đấy nghĩ đến con gái đều tè cả ra quần. Rồi Huy chém thêm, trông Giang khô như ngói nhưng kì thực là thằng rất tình cảm, rất là được, rất đáng để đám đàn bà con gái trao thân gửi phận… Mà đảm bảo, cái thằng Giang ấy, đến bây giờ, cái tay của nó vẫn còn “trinh”, chưa cầm tay một đứa con gái nào. Cả một lũ cười hô hố phụ họa, còn bình luận thêm mấy câu thô tục…

Chỉ có duy nhất của Văn, ngồi ở một góc, mỉm cười mà như đang khóc.

Buổi đêm, sau khi gửi mấy em chiến mã cẩn thận, cả lũ bắt đầu về toa, thiết lập địa bàn. May mà mua được vé cùng toa, nên cả bọn hào hứng, ngồi túm năm tụm ba chơi bài. Đám con gái đã lên giường để ngủ cho lại sức. Văn ngồi im một góc, đeo tai nghe, khuôn mặt hoàn toàn bình yên. Giang ngồi nghe cả lũ sát phạt nhau rầm râm, buồn miệng, mượn thuốc lá của Huy rồi đi ra ngoài hút.

Đứng ở cửa tàu, Giang nhìn ra ngoài. Cảnh đêm chỉ là những bóng tối sáng và những ngọn đèn nhấp nháy khiến Giang suy nghĩ vẩn vơ. Con tàu lao đi với tốc độ khá nhanh, bỏ lại phía sau làng mạc, nhà cửa, và cả những bóng cây im lìm. Cuộc đời này cũng vậy, lưu luyến đến đâu thì cũng phải đi về phía trước, cũng phải có những thứ phải bỏ lại đằng sau. Giang quăng điếu thuốc, nhìn đốm đỏ bay đi rồi mất hút giữa đêm đen, bất giác thở ra một hơi nhẹ nhõm. Rút cục, anh cũng thông suốt rồi.

Giang trở vào toa, cả một lũ vẫn say sưa bài bạc, chửi nhau um củ tỏi. Đám con gái đã ngủ lăn, có cô còn ngáy lên nhè nhẹ sau sau những ngày hành xác. Giang nhận thấy ánh mắt mình lại tìm đến Văn, cô vẫn ngồi như cũ, ngón tay vẫn dừng lại trên chiếc ipod nhỏ, chỉ có đôi mắt đã nhắm lại, hơi lơ mơ ngủ. Khuôn mặt trong sáng và yên bình.

Anh nhìn cô một lúc, rút ba lô lấy chiếc khăn rằn đắp nhẹ cho cô. Bắt gặp cái nhìn tinh quái của Huy, Giang thản nhiên giằng lấy những lá bài của nó.

“Mày đi ra đi. Để tao chơi”.

Đêm đó, Giang thua liểng xiểng, bị đám bạn thăn hết cả đống tiền. Sự và mấy thằng ôn dịch cười đến là khả ố.

“Đen bạc thì Đỏ tình. Tao thấy tình của mày đến thời kì đỏ choét rồi đấy!”

Giang phì cười. Thua bạc, nhưng cảm giác trong lòng không thấy tệ lắm. Anh ngồi xuống ghế, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Những cung đường của gió (P5)

(Biển Mũi Đôi – Hòn Gốm)

Hành quân liền tù tì trong ngày, mọi người cũng đều mệt, cho nên, khi về đến nơi nghỉ của chú dẫn đường thì cũng khá khuya. Đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn, mọi người tắm giặt, ăn uống xong thì quyết định sẽ ngủ sớm. Nhưng khi chui vào túi ngủ trong lều rồi, Giang vẫn không thế nào ngủ nổi. Xoay trở trên nền bạt một hồi, anh rón rén kéo khóa chui ra, lững thững đi dạo dọc bờ biển. Vòng đi vòng lại, thấy sóng vỗ vào chân không quá lạnh, một phút bốc đồng, Giang cởi áo, lao xuống làn nước, vùng vẫy, như xua đi những cảm xúc khó hiểu trấn áp anh cả một ngày.

Gần nửa tiếng sau, lúc Giang lướt thướt đi lên, anh giật mình thấy bóng dáng một cô gái ngồi ngoài ghềnh đá khiến anh thót tim lại. Sau khoảnh khắc bất ngờ, Giang biết chắc đó là… người chứ không phải ma quỷ gì cả, thậm chí còn là một cô gái. Mái tóc cô bay nhẹ trong đêm vì những làn gió biển, lại được soi tỏ bằng thứ ánh sáng bàng bạc dịu dàng. Trong vài bước chân đi tới, Giang đã nhận thấy đó chính Văn.

Văn cũng đã nghe tiếng bước chân, cô quay ra nhìn anh, nhưng không có vẻ ngạc nhiên, như thể là cô biết rằng anh sẽ tới. Đêm đã khuya, sóng biển rì rào, một cô gái ngồi bên ghềnh đá lại như gợi chút gì mộng ảo. Văn đang nhìn anh, như thể muốn nói điều gì. Trong đầu Giang vụt qua ý nghĩ, có khi nào cô đợi mình không?

Khi mà anh còn chưa hết hồi hộp, đang định mở miệng hỏi vì sao khuya khoắt thế này, cô còn ngồi đây thì đột nhiên thấy Sự lồm cồm từ trong một hang đá gần đó bước ra, khiến những mơ tưởng của anh tắt ngấm. Một lúc sau, Giang mới nhận ra mình vẫn đứng lớ ngớ như trời trồng, tất cả trí não chỉ đủ để anh ú ớ nói một câu đại ngu ngốc.

“Hai đứa… ờ… cẩn thận không là cảm đấy!”

Rồi Giang sải bước vào trong khu nghỉ. Hình như có một vỏ sò cắm vào chân anh, khiến anh thấy đau điếng cả người. Đột nhiên, có tiếng chân chạy phía sau Giang, rồi có bàn tay nhỏ nắm lấy tay anh, ngay ở bậc thềm của khu lán.

“Anh Giang!”

Giang thở dồn, lúc sau mới quay lại, nhìn Văn bằng ánh nhìn xa lạ. Cô vẫn đang nhìn anh, vừa hấp tấp vừa ngại ngùng.

“Không phải như anh nghĩ đâu”.

“Tôi chẳng nghĩ gì cả”, vừa nói, Giang vừa hất mạnh tay cô ra, không hay cử chỉ của mình khiến tay cô đập vào cột nhà gần đó.

Văn nhăn nhó vì đau, nhưng vẫn cố gượng cười nhìn anh, hỏi nhỏ:

“Thật là… anh không nghĩ gì???”

Giang nhìn Văn một hồi, cuối cùng lạnh nhạt “Sao phải nghĩ. Cô thì liên quan gì đến tôi”.

Nói xong, anh đi thẳng đến khu dội nước, tráng qua nước ngọt. Vừa nãy bơi không sao, mà giờ, thứ nước múc từ giếng lên làm sao lại thấy anh lạnh buốt.

(Chỗ bạn Giang tắm, chính là bãi biển này nè ^_^)

7. Lang thang Tây Nguyên xong, cả hội rong ruổi trở về. Trên đường quay lại, Giang đột nhiên nổi hứng, nói muốn tạt qua Đà Nẵng nửa ngày, nói cả đoàn cứ đi trước, anh sẽ tăng tốc bám theo sau. Mọi người phản đối không được, cuối cùng Huy bảo mọi người biểu quyết. Kết quả là đoàn thống nhất dừng lại ở Đà Nẵng 1 ngày, sau đó tống xe gửi lên tàu, về cho đỡ mệt.

Ở ngồi quán café, Giang mày mò một lúc mới tìm ra được địa chỉ của Vy. Anh bảo đám bạn cứ lượn lờ, khi về anh sẽ gọi, rồi cầm chùm chìa khóa, nhảy lên con Minkhờ. Xe vừa nổ máy, đột nhiên có bóng áo vàng lao tới phía anh vội vã. Văn hấp tấp giữ xe Giang lại.

“Anh Giang, từ từ đã!”

Giang nhíu mày nhìn Văn. Từ cái đêm ở Mũi Đôi, sự cộc cằn và lạnh nhạt vốn là bản tính thâm căn cố đế của Giang càng tăng lên gấp bội, nhất là với Văn. Thỉnh thoảng anh vẫn cảm thấy như thể cô muốn nói với anh điều gì, Sự cũng vài lần lởn vởn qua lại, nói vòng vo tam quốc, nhưng Giang lập tức gạt đi. Anh chỉ là vô tình chứng kiến chuyện một đôi nam nữ bên bờ biển đêm, thậm chí lúc đó họ… chẳng làm gì, còn anh cũng không phải người nhiều chuyện. Và vì thế, anh thấy việc tự nhiên mình phải nghe người ta thanh minh là một việc cực kì ngớ ngẩn. Những lần sau đó, trong đêm sương Đà Lạt, hay lúc đốt lửa trại ở Tây Nguyên, mỗi khi Văn ngập ngừng định nói, Giang lại cau có gạt thẳng sang một bên vì những lí do củ chuối như là, tôi phải đi vệ sinh, tôi phải đi đánh răng, tôi muốn ngủ…Nhưng bây giờ, Văn đứng ở trước mặt anh, thái độ như thể sẽ quyết liệt với điều mình nói đến cùng.

“Em đi với anh”.

Khi Giang còn ngạc nhiên, chưa biết phản ứng thế nào, Văn đã làm động tác như thể muốn trèo lên xe. Giang húng hắng, lấy giọng lạnh nhạt.

“Không phải tôi đi chơi. Tôi có việc riêng”.

Văn đã ngồi lên xe. Cô nhìn đăm đăm bờ vai đằng trước mặt, cuối cùng nói rắn rỏi.

“Em biết. Em biết anh muốn gặp ai. Em cùng anh đi gặp chị ấy”.

Giang kinh ngạc đến mức, trong thoáng chốc, anh nhảy phắt khỏi xe, đôi mắt nhìn Văn sáng quắc, như đòi hỏi ngay lập tức cô phải có một lời giải thích. Văn cũng lúng túng bước xuống, suýt nữa ngã, nhưng bị Giang kéo lại một cách dữ dằn.

“Nói đi! Thực ra cô muốn nói với tôi cái gì”

Tay Văn bị Giang nắm đến mức bầm đỏ. Cô cắn môi, nhìn đôi mắt tức giận và những bất an lan đi trong mắt anh, thở dài.

“Em biết anh Hải. Em biết anh. Vậy em có biết thêm chị Vy, có gì đâu mà anh ngạc nhiên”.

Thấy Giang nhìn mình như chết lặng, cô nói trầm tĩnh “ Em cũng biết nơi chị ấy làm. Để em đưa anh đi”.

Ánh mắt Giang vẫn chỉ nhìn Văn trân trối.

Đà Nẵng là thành phố nhỏ xinh. Bờ sông Hàn một ngày ngập nắng, nhưng trên con đường ven sông ấy, có hai người đang nhìn nhau đăm đăm. Giang đã lôi Văn lên xe, nhưng khi chưa kịp tìm một quán nào để ngồi, thì anh đã tấp vào đây.

Văn chậm chạp ngồi xuống ghế nghỉ đặt ở bờ sông. Tay để ở đùi, mắt nhìn ra mặt sông lấp lóa, không nhìn về người thanh niên bồn chồn ở bên cạnh. Cô nói như thể trả bài.

“Em là em họ chị Vy. Khi anh Hải và chị Vy yêu nhau, anh Hải ở năm cuối đại học, gần như anh bây giờ. Còn em thì vừa vào cấp 3. Em học rất tồi, nên chị Vy giới thiệu anh Hải dạy thêm chỗ em. Kì thực, ban đầu em không thích anh ấy. Em nghĩ anh ấy là đồ nhà quê. Nhưng mà anh ấy lúc nào cũng vui vẻ, cũng kiên nhẫn, đến mức, cuối cùng, em, 1 đứa mới lớn ngỗ ngược, cúi đầu gọi anh ấy là thầy. Em nhớ, khi em gọi anh ấy là thầy, ánh mắt anh ấy rất xúc động, rất trìu mến. Và vì thế, em cũng chẳng biết làm thế nào, tự dưng… tự dưng, em thích anh ấy”

Giang quay phắt ra nhìn Văn. Cô vẫn ngồi nhìn ra bờ sông, khuôn mặt non trẻ đột nhiên trở nên khẩn trương khi hồi nhắc về quá khứ.

“Em thích anh ấy, nên em biết mọi thứ liên quan đến anh ấy, như là việc biết anh ấy có người cháu trai tên Giang, hơn em 2 tuổi, tính tình rất kì quặc, có phần cô độc. Em thích anh ấy, nên biết, anh ấy thích uống café thật đặc, uống bất kể lúc nào, khi no cũng như khi đói. Em thích anh ấy, nên biết anh ấy và chị Vy vẫn hay cãi vã chuyện tương lai 2 người. Anh Hải phản đối việc chị Vy đi làm ở quán bia, chị ấy thì không thích anh ấy chỉ cắm mặt vào gia sư với đi dịch bài. Chị Vy muốn anh ấy ở lại Hà Nội, còn anh lại muốn chị theo anh trở về với gia đình, lập nghiệp ở quê.

Kì thực, em thích anh ấy, nhưng em chưa từng ghen tị với chị Vy. Em ngưỡng mộ chị ấy. Bởi vì, chị ấy phải thế nào, mới được anh ấy yêu”

Văn lặng yên, hồi lâu trên môi xuất hiện nụ cười khổ, cô ngước lên nhìn Giang gắng gượng mỉm cười “Chị ấy phải thế nào, mới được cả hai chú cháu anh cùng yêu”.

Posted in Uncategorized | 4 phản hồi