CHUYỆN CÁI QUẦN RÁCH, CƠM VÀ NHỮNG THỨ KHÁC…

1

Sáng nay, mình mặc một cái quần rách gối. Mẹ nhìn mình một hồi, cuối cùng lắc đầu bảo: Mấy đứa này lạ thật đấy, lành lặn không mặc, lại cứ thích mặc mấy cái đồ tả tơi. Hôm nọ mẹ đi đám cưới, gặp cái thằng X ấy, không nhận ra. Nó mặc một cái quần mà nhìn không nổi ra cái quần, rách tanh bành. Đầu lại còn nhuộm đỏ lòm lên cơ.

Mình bật cười, vì nghe mẹ càu nhàu chuyện quần áo quen rồi, chẳng thấy sao cả, vẫn ngồi xuống bàn, ăn 1 bát cơm với cá kho, uống một chén trà xanh to bự.

Xong, bảo: Con hay thằng X không thể ăn mặc như ý một người 60 tuổi thích được, mỗi người mỗi khác, mỗi thời mỗi khác mà mẹ. Con không nhuộm tóc đỏ lòm, là vì con thích tóc đen, và cũng vì con biết con nhuộm đỏ lòm không đẹp. Chứ mà lỡ có đẹp là con cũng… quất luôn ý chứ.

Đôi khi 1 cái quần rách, 1 màu tóc làm sao mà nói hết 1 con người hả mẹ…

Cũng như mẹ nhé, mẹ muốn là mỗi sáng chúng con phải ăn 1 bát cơm to cho chắc bụng, rồi hãy đi làm. Sáng nào cũng thế, đều như vắt chanh. Nhưng có bà mẹ khác, bảo, ra ngoài mà ăn cho thoải mái, đỡ cập rập. Sáng sớm nấu nướng mất thời gian. Thời gian đó tao ngủ, tao tập thể dục, nấu nướng cho chúng mày làm gì?

Bà mẹ kia, cho con cái bà ấy, lựa chọn món ăn sáng mà chúng muốn. Nhưng đâu thể nói là bà mẹ kia yêu con cái của bà ấy, ít hơn mẹ yêu con được – khi mà người ta yêu theo những cách khác nhau…

Cũng như con, nói thật nhé, không phải lúc nào con cũng thích ăn cơm và thấy cần phải ăn cơm, nhưng sáng nào con cũng ăn cơm (và rồi thì béo ú ra) vì con biết mẹ thích như thế, chứ không phải con ăn cơm vì con muốn chắc bụng…

Đến ngay cái việc “ăn cơm” này, con và mẹ nhìn đã khác nhau, thì làm sao muốn được ti tỉ thứ ngoài kia cũng giống như mình muốn được…
Mẹ bảo: Nói lắm thế, ăn xong thì biến!!!!

Thế là mình biến đi làm luôn. Với 1 chiếc quần rách ^^

Hihi, cuộc sống, con người, vì những điều khác nhau, mà trở nên thú vị. Nói thật, những người mình thích từ trước đến giờ, luôn là những người rất khác mình. Cả bạn bè cũng vậy, ở bên nhau được lâu, là vì có nhiều giống rất giống, và khác rất khác…

Chỉ là, đôi khi, à mà không, khá là nhiều khi, mình từng thấy thế này, những người quanh mình, và chính bản thân mình nữa, thường lấy cái quan điểm của mình ra làm chuẩn, và trong vô thức, luôn muốn áp đặt mọi người phải giống mình; mà quên mất rằng, khi ta thấy là ta đúng, chưa chắc là người khác đã sai. Đúng, sai, hay đôi khi, cái mà gọi là sự thật đó, vấn đề lại nằm ở góc nhìn.

Vì lẽ đó, mình dần bớt để ý cách nhìn của người khác. Nói đúng hơn, là không vì cách nhìn của người khác mà nghi ngờ hay thay đổi bản thân mình. À, nhưng xem xét lại mình thì có. Còn hoài nghi thì không!

Mình rất thích “Con mèo dạy hải âu bay” cũng chính vì 1 thông điệp dễ thương ở trong câu chuyện đó. Đây là lời của chú mèo Zorba với chú hải âu bé nhỏ.
“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay…”

Yêu ai đó, tôn trọng ai đó, chính là để họ sống như họ vốn như thế, và như cách mà họ muốn trở thành…

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Bài vu vơ thứ x…

 

0

Có những con đường ngoài xanh, vẫn chỉ là xanh và xanh
Em thích ngồi một mình ở đó
Ngắm gần bên một bông hoa nhỏ
Một chú chim bay đi, quên phút trước vừa nghĩ những gì…
Màu trời dịu như nốt trầm đậu dưới hàng mi
Nỗi buồn biết lăn đi trôi về xa vắng
Xòe tay ra, những đường vân chẳng hề phẳng lặng
Cùng em đi qua những gập ghềnh…
Ở ngoài kia, nhân gian vẫn nói về những bấp bênh
Những lứa đôi thản nhiên nhìn về đổ vỡ
Những người bạn thiết thân chẳng còn gặp gỡ
Chuyện dối lừa, cướp giết đã thành quen…
Vậy còn gì, để em nói về em
Về nỗi lặng yên của buổi chiều trôi trên ghế đá
Những con đường cuối cùng đều đổ về chân trời như dòng sông đổ về biển cả
Tan loãng như chưa từng sống một tâm hồn
Vậy còn gì, để nói về hoàng hôn
Những hoàng hôn của tuổi thanh xuân đang dần tàn lụi
Về cuộc đời trôi như cơn tiếc nuối
Chưa kịp níu tay người, đã thấy trống trơn…
Những con đường, ngoài cô đơn vẫn chỉ là cô đơn và cô đơn
Em nhìn quanh, chỉ còn mình ở đó
Chú chim đã bay đi, bông hoa không còn đỏ
Nỗi trống không, có lúc, hóa dịu dàng…

5. 1.2016

Posted in THƠ | 5 phản hồi

Ở NƠI NÀY, MÙA THU…

IMG_4204

Đã bao giờ bạn rời bỏ phố phường, chăn ấm, nệm êm, để lên một đỉnh núi, nhóm một ngọn lửa, nhấp một ngụm rượu, ngắm một trời sao?

Đã bao giờ, bạn tỉnh dậy, không phải vì tiếng chuông báo thức điện thoại, mà vì những giọt sương đêm thấm ướt chảy dọc vách lều, rơi xuống khuôn mặt một đêm nằm nghe tiếng gió?

Đã bao giờ, bạn dậy thật sớm, đi vào khu rừng, khi khu rừng ấy còn chưa tỉnh dậy. Chỉ một màu đen âm u, huyền bí. Chỉ có lá ướt. Chỉ có sương rơi. Chỉ có tiếng sột soạt bàn chân. Chỉ có ánh đèn pin lấp loáng?

IMG_20151116_093223


Đã bao giờ, bạn đi trong cánh rừng khi ánh sáng đầu tiên của một ngày rọi đến, khi hơi sương dần tan, khi những sắc màu dần rõ… Khi bạn nhận thấy thời khắc kì diệu của một bình minh?

Đã bao giờ bạn đi dưới một cánh rừng dẻ đang mùa đơm quả. Từng chùm, từng chùm nặng trĩu, rơi dọc lối đi. Những hạt dẻ căng tròn, như từng mùa thu thơ bé?

Jpeg

Jpeg

Đã bao giờ, bạn thấy dưới chân mình êm êm từng lớp lá. Những chiếc lá phong khi cạn mùa thả từng cánh mỏng, vậy mà chẳng mấy chốc đã thành cả tấm thảm mùa thu. Âm thầm. Và cũ mục.

Đã bao giờ, bạn đi bên dòng suối, những cây trà cổ thụ đến mùa rơi hoa. Hoa trà trắng trong, thanh sạch, rơi bên dòng nước, như 1 câu thơ xưa cũ “lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình”?

IMG_20151116_093258_hdr

Đã bao giờ, bạn đi trong một cánh rừng rực vàng màu dương xỉ, trong xạc xào tiếng gió. Chỉ thấy miên man một nỗi buồn, một nỗi buồn đẹp đến dịu dàng, đến dường như không thực?

Đã khi nào bạn đi trong cánh rừng khi nắng trưa rực rỡ, nhìn lên mây vùn vụt trôi qua mảng trời xanh ngắt, đây đó tiếng suối chảy, đây đó tiếng chim ca. Đây đó một chú sóc miệng cắn hạt dẻ chạy vù qua thảng thốt?

IMG_20151116_072011

Đã bao giờ bạn đi trong một khu rừng rêu ướt. Những thân rêu trổ đủ màu, đủ hình dáng, như một thế giới huyền diệu chưa từng lạc đến bao giờ?

Đã bao giờ bạn lạc vào rừng trúc xanh mướt một màu, từng cành từng cành vấn vít lối đi, tựa như thiên nhiên nơi này “thập diện mai phục” trong vẻ đẹp trong lành riêng nó?

Jpeg

Đã bao giờ, đang đi bạn sững lại vì bông hoa vàng rực rỡ bên đường, rồi ngây người khi biết đây là loài cây “lá ngón” trong truyền thuyết. Chỉ một một ngọn lá nhỏ, đủ cho người ta biết đến tử biệt sinh ly?

Đã bao giờ, trên một sườn dốc trơn trượt, bạn nhìn mây bay vần vũ, một bên nắng ấm, một bên mưa giông, phía lại cầu vồng?

Đã bao giờ bạn đi trong cánh rừng khi buổi chiều muộn, nghe tiếng vượn kêu mà não cả lòng, lại nhớ ngôi nhà thân thương phố nhỏ, nhớ tới một người chắc hẳn đã quên mình?

IMG_20151115_090011_hdr


Đã bao giờ, bạn đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống vực sâu, nhìn ra xa là từng sống núi, nhìn quanh nơi nơi đều là vực thẳm… Và biết, có những lúc, con người phải đi qua sợ hãi, loại bỏ hoài nghi, để chạm tay vào cảm giác diệu kì, mà có lẽ, trong đời chẳng mấy lần trở lại…

Nếu, câu trả lời của bạn, là “chưa bao giờ”, mình nghĩ, có lẽ dịp nào đó, bạn hãy xách ba lô lên và đi. Với những cảm xúc mới, trải nghiệm mới, về một thế giới mới, và, nếu cơ cơ may, bạn sẽ thấy một nguồn năng lượng mới, một nguồn cảm hứng mới ♥.

IMG_20151115_061052_hdr

“Vì những nụ cười như thể mãi bé con
Vì những cánh rừng cứ đôi lần vẫy gọi
Vì bao lần chùn chân lại đứng lên, khoác ba lô đi về ngày mới
Em vẫy gọi mặt trời…”

Hãy cứ “vẫy gọi mặt trời” đi, chừng nào còn có thể…<3

 

 

Posted in Uncategorized | 2 phản hồi

CẢM ƠN NHỮNG DỊU DÀNG XƯA…

DSC_0191

Biết ta về trễ muộn
Thềm nắng đã tan rồi
Trái tim một ngày cỏ mọc
Cũ mèm, chuyện của em – tôi!

Những vì sao vẫn xa xôi
Cô đơn từng mùa đếm lá
Hoa cúc vẫn của ngày xưa
Chỉ ta, đã thành người lạ

Lãng quên lên màu rêu đá
Chú chim vườn cũ chết rồi
Mùa hè nói lời vĩnh biệt
Bài hát nào cho riêng tôi?

Ngất ngây men rượu chia phôi
Bóng em gầy lối cũ
Cảm ơn những dịu dàng xưa
Ta về mềm lời tha thứ

Quê nhà đã thành viễn xứ
Bàn chân quên mất con đường
Hoa khế rơi rơi lặng lẽ…
Một ngày tím lại nhớ thương…

P/s: Mọi người có thấy bài thơ này có vài thứ “quen quen” không? Đố các bạn biết, bài thơ này lấy cảm hứng từ những sáng tác của nhạc sĩ nào ^^

Image | Posted on by | 5 phản hồi

BẠCH MỘC LƯƠNG TỬ (P2)

NGÀY 2

IMG_0864

Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang…

Cơn mưa ban đêm kéo dài sang ngày mới, và vẫn chẳng có dấu hiệu dừng lại ngay cả khi cả nhóm oánh răng, rửa mặt, ăn sáng. Thế là đành mặc áo mưa, nai nịt các kiểu, rồi lùa nhau lên rừng, bắt đầu hành trình khó khăn nhất, nhưng cũng quan trọng nhất: chinh phục Bạch Mộc Lương Tử.

Trong hai bạn porter phụ trách nhóm mình, chỉ có 1 bạn đưa nhóm mình đi, còn 1 bạn ở nhà nấu cơm nấu nước. Cái bạn đưa nhóm mình đi, gọi là bạn, nhưng thằng bé hẳn mới có 15 tuổi (hự, mình mà lấy chồng sớm, có khi đủ tuổi sinh ra em nó cũng nên. Cứ nghĩ đến điều này là lại nghẹn hết cả ngào :( ), còn bạn ở lại thì mới ngoài 20. Bạn này tên Vảng, vì đã chứng kiến quả say nắng và bước chân tấp tểnh của mình hôm trước, nên khi đứng vẫy chào cả đoàn lên đường, bạn đã nhìn mình rất chi nghi ngại: “Leo được thì leo, không thì cứ quay về đây, không sao cả”.

Ý rằng, với cái sức khỏe và tốc độ sên bò của chị, việc bỏ cuộc quay về thì cũng là chuyện đương nhiên, không có gì phải đau khổ, xấu hổ, hay muốn độn thổ đâu. Bạn Thỉ cười méo xẹo, phất tay áo mưa, tiêu sái bước đi dưới màn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Trong bụng hầm hứ một hồi, đừng có làm chị đây thối chí, chị đã leo phải leo tới cùng chứ lại.

(Ờ, tất nhiên, còn không leo được thì… thôi! Coi như tập thể dục, mất gì!!!)

Nhưng dù thế nào thì câu nhắc nhở của Vảng cũng làm mình hiểu ra 1 thực tế, chặng đường chinh phục Bạch Mộc không dễ dàng, ngay cả với những thanh niên sức dài vai rộng. Rất nhiều trai tráng, luyện tập đàng hoàng, co tay 1 cái thì cả đàn chuột chạy từ bắp tay đến nách ý chứ, thế mà cũng có chinh phục được Bạch Mộc đâu. Thế nên, mình ra đi trong 1 quyết tâm khá nửa vời là: sức mình đến đâu được thì đến, quan trọng an toàn và sức khỏe. Nghĩ xong thế thì cũng có tí vững dạ hơn…

Nhưng lúc này, thời tiết không hề ủng hộ. Mưa cứ mưa mãi, không quá to đến mức không thể đi, nhưng lại chẳng đủ nhỏ để coi nó như là không có. Mặc áo mưa mà leo dốc thì vừa nóng vừa vướng. Mà cởi ra thì vừa ướt vừa lạnh. Nhưng leo trèo gần một tiếng, mình vẫn quyết định cởi áo mưa, đi cho nhanh, vì đàng nào mồ hôi cũng làm ướt cả người.

Mưa lâu, đường càng trơn trượt. Những dốc dài nối những dốc dài, khiến cả nhóm hết thở phì phò lại thở hồng hộc. Đi trong rừng thì ẩm thấp, nóng nực, bò lên dốc thì mẹ ơi là trơn như bôi mỡ, túm ngang túm dọc cũng chỉ có mấy cây dại mọc ven đường, cứ thế mà tóm đại rồi kéo người lên.

_DSC0043

Thỉnh thoảng, từ đỉnh núi này nhìn sang đỉnh núi khác, dưới màn mưa, chỉ thấy những đốm áo mưa xanh tím của nhóm đi trước, bò lổm ngổm lên những dốc đá dựng đứng. Nhìn mà hãi. Nhìn mà nhụt chí. Nhưng, cứ đứa trước bảo đứa sau, “ôi lên đây đẹp chưa này”, “ôi lên đây mây miên man chưa này” thì lại “đâu đâu” “đợi chị tí” rồi hì hục bò lên bằng được.

Để rồi đến cái chỗ “đẹp chưa này” thì đứng sững lại, nhìn bốn phía mây trời đang dâng lên những cụm mây trắng xốp, êm ái đến mức đứa nào cũng có cái ảo tưởng muốn nhảy ùm xuống đấy…

IMG_0839

Nhưng đời không như là mơ, và tất nhiên, chẳng đứa nào muốn đầu thai sớm nên ngắm nghía hồi lâu thì vẫn tiếp tục leo trèo. Và rồi, chúng mình bước tới một “con đường tơ lụa”, đã dốc lại còn bốc mùi dã man. Số là vì nơi này có 1 khu lán dê to bự. Đàn dê với phương thức đánh dấu lãnh thổ quá mức cổ truyền khiến cho cả nhóm có tránh cũng không sao tránh nổi, vừa dẫm vừa nguyền rủa mấy con dê ăn lắm ị nhiều, cứ “be e e” rõ là thống thiết. Đi qua tiếng kêu vừa thảm não vừa xôi thịt ấy thì mùi thơm kia cũng mất, tụi mình trèo lên một ngọn đồi với một loạt các cây tầm thấp khiến tầm nhìn như mở rộng hơn…

IMG_0872

Những cây vươn cao đều chỉ còn trơ xương cây với màu đen gợi nhắc về những vụ cháy rừng. Mà trời thì vẫn mưa. Không gian rộng rãi trống trải ấy khiến dù đã mệt, trong đoàn vẫn có cô gái ngân nga nho nhỏ…

“Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang…

Từng ngón tay mềm, em mang em mang

Đi về giáo đường ngày chủ nhật buồn

Còn ai còn ai

Đóa hoa hồng tàn hôn lên môi….”

Khi hai tiếng hát vang lên, hòa vào một nhịp, giữa núi đồi rộng lớn, mình bỗng thấy thư thái lạ kì…

Đường dài, mưa rơi. Nhưng trên hành trình dài thật dài ấy, đã có những thời khắc, thật dịu dàng như tiếng hát vỗ về một bên sườn núi.

Cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi…

Đường đi càng lúc càng khó hơn với quãng đầm lầy dài dằng dặc. Trời mưa liên tục khiến đất bùn nhão nhoét, nơi vốn là đầm lầy lại càng… lầy, và muốn qua chỉ có nước… lội. Ban đầu, ai nấy còn cố tránh chỗ vũng sâu, nhưng sau rồi thì có tránh cũng không nổi, chân sục xuống bùn, nghe nước óc ách ngấm vào tận tất bên trong.

Quãng đường lầy khốn khổ khiến cả nhóm bước qua rất chật vật, mình như con lật đật tránh chỗ nọ thì vấp chỗ kia, đúng kiểu “chân lấm tay bùn”, mà đi mãi mà vẫn không qua hết. Đến lúc mình bắt đầu xì chét và phát điên với cái địa hình lồi lõm này thì ơn giời, nó đã hết.

Nhưng, hết đầm lầy thì lại đến đoạn leo dốc đá. Nước mưa từ trên đỉnh xối xuống theo lối mòn, khiến con đường leo độc đạo như một dòng thác nhỏ. Cứ bì bì bõm bõm, những gờ đá càng trơn hơn, lạnh hơn… Trời tiếp tục mưa nặng hạt, nước ngấm qua thành mũ rỏ xuống mắt xót dã man, khiến mắt đỏ kè như khóc. Mưa không ngừng khiến cho cái lạnh thấm sâu, mặc dù cả nhóm vẫn liên tục di chuyển. Đặc biệt, găng tay len sũng nước khiến các đầu ngón tay lạnh ngắt. Cứ chốc chốc lại phải cởi găng tay vắt sạch nước, rồi lại đeo vào những ngón tay đỏ lên vì lạnh. Nước bẩn sục vào trong tất khiến cả hai bàn chân đều tê tái. Khi mưa ngấm, cả người dần run lên, mình đành lôi áo mưa ra mặc lại, mặc dù biết là vướng lắm.

12042902_1014265638595462_6923293881600800944_n

Đó chính là đoạn dốc đá khó khăn nhất, thử thách nhất. Những tảng đá to vật to vã, dựng đứng, nhìn đi nhìn lại còn chẳng biết phải trèo bằng cách nào, cuối cùng cứ bám tay nhau, ủn mông nhau mà bước. Thật, có nhiều lúc leo cứ như bằng… niềm tin ấy, vì bình thường nhìn mấy quả đá này là… ngất luôn rồi, với đứa ham sống sợ chết như mình thì lại càng muốn tránh cho xa. Ấy thế mà, đến lúc ấy, trước có người leo, sau có người đợi, nên chả hiểu bám víu thế nào mà vẫn qua được hết.

À, kì thực là lúc này, mình qua được cũng là vì có 1 em đoàn khác giúp đỡ nữa. Em ấy kéo tay lôi lên, mà thề là em nó khỏe quá, nó kéo mà tưởng như gẫy cả tay luôn. Nhưng rất may, nhờ sự thúc giục, chỉ đạo của em nó, mà mình chẳng có thời gian để sợ, nên cái đoạn khó nhằn đã mờ mờ mịt mịt mà bước qua.

Qua dốc đá vãi chưởng ấy, thì bắt đầu đến rừng trúc. Tiếp tục là vãi tất cả các loại cheo leo vì đường dốc và bùn trơn. May trúc là loại bám đất chắc nên cứ bám vào mà đu người lên. Nhưng lúc này, thực sự là mình ì ạch quá rồi, bị tụt lại đằng sau so với đoàn một đoạn. Cái em trai hộ tống lũ cuối đoàn hú hét loạn xạ mà chẳng thấy giang hồ nào hú lại, mình nghĩ bảo thôi Đặng Thị Tèo rồi, chẳng biết có lạc không… Chẳng biết là mấy giờ, chẳng biết là còn bao xa, cứ leo theo quán tính, leo mịt leo mờ. Ấy thế mà đùng cái, đỉnh Bạch Mộc đã ngay trước mắt.

IMG_0850

Đang thở không ra hơi, nhưng nhìn thấy đồng bọn, xong nhìn cái cục nhôm 3046 mét ý thì bao nhiêu sức lực còn lại vẫn dồn hết để hú lên một phát, xong chạy lăng qua lăng quăng ra chụp ảnh. Đúng 12h, chạm đỉnh. Và trời vẫn mưa điên loạn. Cả nhóm lơn tơn chụp chọt tí ti xong thì run như cầy sấy. Đỉnh Bạch Mộc quả thực chỉ có tính chinh phục độ cao, chứ điểm nhìn xấu òm, chẳng có gì, nên lanh quanh tí thì cả đám đều bảo thôi nạp lương thực nhanh rồi về.

Thề luôn, đó là một bữa ăn trưa nhớ đời. Cậu em SG xé áo mưa lợp tạm 1 cái lán để cho mấy đứa ngồi ăn trưa, cơ mà, cứ được tí thì cái “màn trời” này lại đổ xuống cả đống nước. Mưa vẫn táp vào. Và trời thì lạnh tê tái con gà mái, lạnh đến mức răng đứa nào đứa ấy oánh đàn luôn. Thằng bé porter cầm con dao gọt quả dưa chuột mà cứ lẩy bà lẩy bẩy, môi tím tái, còn những đứa còn lại thì cũng run lên cầm cập. Cuối cùng cũng có món bánh mì trứng dưa chuột để ăn. Và những bàn tay vừa sục trong bùn đất vẫn bốc trứng ăn như đúng rồi, ăn một cách nghẹn ngào, nỗ lực và quyết tâm, vì nếu không ăn thì chẳng có sức mà mò về. Ăn mãi mà vẫn lạnh, cuối cùng đều bảo nhau, thôi, ăn nhanh rồi xuống. Phải vận động chứ cứ co ro trên này thì rồi chết rét…

Bài ca mây núi

Thật ra, trong cái đầu óc đơn giản của mình, mình luôn cho rằng, leo lên mới khó chứ lúc về thì có gì, đường toàn đi xuống, chẳng có gì mà mất sức. Nhưng mà mình đã nhầm to, thậm chí cực cực to. Bởi lẽ, đường lên liên tục là dốc, có thể mất sức, nhưng khi xuống, thì chân chùng không chịu nổi. Chưa kể vì mưa trơn, và địa hình hiểm trở, nên khi trở xuống lại còn phải cẩn thận hơn rất nhiều lần…

Chỉ có một điều may mắn, là mưa đã tạnh. Sau cơn mưa dai dẳng, trời phủ đầy mây. Bốn bề là mây. Bát ngát và mênh mông đến mức có lúc ở trên đỉnh núi, tụi mình chẳng làm gì ngoài việc… đờ ra mà ngắm. Sau đó thì rút máy ảnh và chụp loạn xạ. Không gian trong lành, thỉnh thoảng có nắng và gió, xa tít là dãy Fanxipang lặng lẽ, gần hơn là những dãy núi mờ, ẩn hiện dưới lớp mây… Thiên nhiên tươi đẹp, hùng vĩ thực sự vô cùng mãn nhãn, khiến cho những mỏi mệt của cuộc hành trình dường như hoàn toàn đáng giá.

IMG_0853 IMG_0854

IMG_0852

IMG_0874 IMG_0890

Mệt mỏi đến tuyệt vọng…

Nhưng, sau những phút giây hưởng thụ, thì vẫn là một chặng đường dài phía trước. Mình, dấu hiệu xuống sức bắt đầu lộ rõ. Đường xuống dốc không ngừng, khớp gối chùng lại. Từng đầu ngón chân đau nhói mỗi khi mũi giầy chúi xuống. Mình mệt, nên càng những chỗ nguy hiểm, động tác càng chậm hơn, khiến cậu em Sài Gòn phải đi hẳn lại đàng sau để bọc lót…

Sự tình tệ hại hơn, khi đế giầy mình bị bong ra, phải lấy dao cắt bỏ cho đỡ vướng. Đế giầy mất, độ bám dính càng hạn chế, bước chân mình càng chệch choạc hơn. Vậy là mình bắt đầu vồ ếch không ngừng. Để hạn chế việc bị ngã, mình hạ thấp trọng tâm, thường thì đến đoạn xuống dốc, cứ ngồi tệt xuống luôn, từ từ bò xuống. Và vì vậy, tốc độ tương đương như sên bò.

IMG_0869

Cả một buổi chiều dài dằng dặc, cứ đi mãi, xuống dốc mãi. Chân chùng gối mỏi. Từng ngón chân mỗi lúc một đau hơn, đầu óc bắt đầu choáng váng. Khi bắt đầu vào rừng, thì mình kiệt sức, chân rời rã không muốn cử động. Trời bắt đầu tối sập xuống, mình thì như 1 đứa hoàn toàn hết năng lượng. Dù được cậu em SG đưa hết socola, kẹo, nước, tiếp tế, nhưng chân mình vẫn run rẩy, như không chịu nghe sự điều khiển của trí óc, lúc nào cũng chực chờ khuỵu xuống.

Mệt mỏi đến tuyệt vọng.

Mệt mỏi đến muốn giãy đành đạch lên bắt đền bản thân, và nguyền rủa mình ghê gớm, vì đã không chịu rèn luyện sức khỏe để bản thân sức đuối đến mức này. Nguyền rủa bản thân vì đã ngu dốt đua đòi ti toe, ở nhà ăn sung mặc sướng không buồn, lại lò dò đi đày ải đến đến nông nỗi người không còn hơi sức, mỗi chi như muốn bay ra một nẻo thế này…

Sau, mệt chẳng còn sức mà chửi mình nữa.

Ngã dúi ngã dụi trong rừng mấy bận, nghe động viên của cậu em rằng qua khu rừng là đã đến chỗ lán rồi, nhưng quả thực, mình chỉ có thể lê từng bước, mà lê theo kiểu mộng du ấy. Đến khi ra khỏi bìa rừng, nhìn xa xa là khu lán nghỉ, khói lửa um trời… mà thật sự, mình không thấy vui mừng gì, vì cảm giác như nó vẫn còn xa vạn dặm. Bước 1 bước cũng thấy nhọc. Mình chỉ đứng yên người cũng như sắp đổ. Thằng bé porter nhìn thấy lán, không kiên nhẫn nổi đợi mình, ném cho mình cái đèn pin rồi chạy vèo về luôn. Mình cầm đèn pin mà ngã phải ngã trái, trong lòng vẫn nguyền rủa rằng làm sao cái lán kia nó lại xa thế chứ.

Đi mãi không đến.

Nguyền rủa vài chục lần thì lết được về đến nơi. Cả người cứ như không còn trọng lượng, đến lán một cái thì mình ngồi phịch xuống.

Và chẳng đứng lên nổi nữa….

(Còn tiếp)

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

BẠCH MỘC LƯƠNG TỬ – MỆT MỎI ĐẾN TUYỆT VỌNG, NGỌT NGÀO ĐẾN PHẤN KHÍCH.

NGÀY 1:

IMG_0853

Chỉ những chiếc lá mới biết…

Bắt đầu 1 chuyến hành trình với những thông tin mơ hồ và có tí gây sợ hãi “Cái cung này khoai lắm đây”, “nhiều người bỏ cuộc lắm”, “nhiều dốc vãi cả chưởng”, “không tập luyện thì không đi được đâu”. Và cuối cùng, cái đứa vừa béo vừa nhùn, tất nhiên chẳng bao giờ luyện tập, “thân hình thể thao, chiều cao mét rưỡi, ngồi ghế sa lông, chân không chạm đất” là mình đây, vì cô bạn thân dụ dỗ, và vì những bức hình săn mây đẹp không thể cưỡng nổi, đã mặc kệ mọi thứ, khoác ba lô lên đường.

12h đêm, lắc lư trên xe ô tô, đón tuổi mới trong ánh sáng lóe qua cửa kính ô tô và tiếng ngáy khò khò của những người đang say giấc, mình lơ mơ nghĩ, chẳng hiểu rồi hành trình này rồi sẽ đến đâu? Liệu mình có bò được lên đỉnh hay lại khóc lóc bỏ cuộc, giãy đành đạch đòi về…?

Nỗi lo sợ mơ hồ đấy đã thành hiện thực to đùng mình phải đối mặt ngay từ lúc lên đường. 12h trưa, nắng cháy rát ràn rạt, cả đoàn khởi hành. Đường đi từ lúc bắt đầu đã dốc thẳng đứng. Bước vài bước đầu tiên mình đã thở hổn hển, tim đập thình thịch, người vã mồ hôi.

Đoàn mình có 4 người, 2 nam, 2 nữ, trong đó có 1 em gái chuyên dẫn tour, leo rất nhiều cung ác liệt từ Nam ra Bắc. Một em trai làm dầu khí nhưng visa dấu chắc cũng kín mít, từng vòng qua Tây Tạng,  Nepal, leo Everest, túm lại dân phượt chuyên nghiệp luôn. Một bạn kĩ sư, từng làm những trạm thông tin trên đồi cao, nên việc leo trèo không có gì đáng ngại. Chỉ có mình, 1 đứa béo ủm, ít vận động, ngồi điều hòa cả ngày… bình thường thò mặt ra nắng đã váng đầu chứ đừng nói là đeo ba lô leo trèo lúc đúng ngọ,  lên những con dốc cứ như là nối  đến tận trời thế này…

Cả đoàn cắm cúi đi, còn mình cứ dần thụt lùi về sau mãi. Các bạn đành chậm lại để đợi mình; còn mình, đầu váng mắt hoa, mồ hôi đầm đìa, nghỉ lần một, nghỉ lần 2, nghỉ n lần… Cuối cùng, cảm thấy bước 1 bước nữa là mình sẽ ngã lăn quay, nên mình ngồi phệt xuống đất, đầu óc quay mòng mòng.

Lúc ấy, mình nghĩ, vừa mới đi đoạn đầu tiên, mình đã mệt đến thế này. Vậy thì cả hành trình dài dằng dặc phía trước sẽ khó khăn thế nào. Chân tay dường như không muốn nhúc nhích. Đầu đau và choáng váng, tim cứ dội lên từng hồi. Mình thực sự nghĩ, có lẽ mình sẽ không thể đi tiếp được… Ý nghĩ ấy khiến mình chán chường, và thất vọng về bản thân kinh khủng, đơn giản vì hôm đó là ngày sinh nhật mình. Còn gì buồn hơn là bỏ cuộc ngay từ chặng đầu, trong một ngày vừa bước sang tuổi mới…

Mình ngửa đầu lên nhìn trời, thở từng hồi, hối hận vì việc đã không rèn thể lực, hối hận đã không thể chuẩn bị sức khỏe tốt hơn, rồi bắt đầu áy náy vì việc đã làm ảnh hưởng đến lịch trình của đoàn thế nào…

Đúng lúc ấy, mình thấy một dây leo xanh thật xanh như được thả xuống từ vòm trời. Dù mệt đến không muốn nhúc nhích, mình vẫn ngẩn ra nhìn, rồi móc điện thoại, bấm 1 tấm. Bức hình đẹp đến ngạc nhiên. Lúc đó, cậu bạn kĩ sư đến cạnh mình bảo mình đứng dậy và đi tiếp, mình chìa ảnh ra bảo, nếu tớ đi được đến đích, tớ sẽ post tấm hình này. Còn nếu không, tớ sẽ cất giấu nó mãi, vì nó là hình ảnh chứng kiến thời điểm tớ thất bại.

Jpeg

Và rồi, giờ nó đã được up lên ^_^

Thực sự, chỉ những chiếc lá mới biết, mình đã muốn bỏ cuộc đến mức nào.

Bài ca sinh nhật trên đỉnh núi Muối

Vượt qua cơn say nắng bằng sự vỗ về của đồng đội, bằng cơm nắm muối vừng, cùng 1 bát nước ấm sực người, bạn Thỉ tăng động trở lại, cứ như không hề liên quan đến cái đứa chẳng thể nhúc nhích 1 chi nào mới nửa tiếng trước đó… Sau ít phút nghỉ ngơi, cả đoàn lại lên đường. Trời vẫn nắng, nhưng những đồng lúa vàng rực triền đồi, những bông hoa dại nở khắp đường đi, những ruộng ngô đã qua mùa thu hoạch, những đồi và những núi, những trời và những mây… khiến con đường vô tận phía trước dường như không còn quá đáng sợ!

Nhưng, đường vẫn dài thật dài, thời gian thì dần hẹp lại. Đi từ trưa qua chiều, qua không biết bao núi đồi, bao con suối lớn nhỏ, qua biết bao con dốc, đến lúc tưởng chừng chồn chân mỏi gối. Ngay cả những cơn gió cũng không làm bớt cơn mệt cuối ngày. Những lần nghỉ ngày một dày đặc hơn.

Trời sẩm tối, trăng đã lên, thời tiết dịu đi, nhưng cả đoàn lại đối diện với việc đường không còn rõ nữa… Cả đám băng rừng trong ánh đèn pin lấp loáng, với những bậc đá cao, với những con dốc khúc khuỷu. Căng thẳng khiến cả đám thậm chí chỉ lẳng lặng mà đi, không nói với nhau một câu nào. Khi dừng nghỉ cũng chỉ cố sức lấy hơi thở, để lấy đà đi tiếp.

Trăng đã khuất dần sau đám cây. Đường lên thì cứ vời vợi…

Ơn trời, cuối cùng, khi tưởng như rụng cả chân, không còn hơi để thở, thì cũng tới điểm dừng chân ở Lán Dê, độ cao 2.100 mét.

Bữa tối dưới ánh trăng, với cơm, thịt, canh khoai tây nóng hổi, khiến cả đám “nam thực như hổ, nữ thực hơn nam”, ăn một thôi một hồi mới dần phục hồi sức lực. Cơm no bụng ấm rồi, thì tới màn chúc mừng sinh nhật bạn Thỉ, với hai cái bánh trung thu mua vội ở Sapa. Không có nến thì vẫn có 1 đống lửa to đùng. 4 người cộng 2 porter vẫn hát inh om bài hát sinh nhật, rồi mình thì cũng cắm đầu cầu nguyện như ai!  Một nhóm leo khác còn trố mắt nhìn, hỏi là ô, giờ trung thu đổi bài ca truyền thống rồi à???

À quên, mình còn được tặng 1 chiếc vòng tay xinh xắn. Đúng kiểu “vòng tay cầu hôn tình iu của em, lung linh trên cao vầng trăng dịu êm”. Có điều, tác giả của vòng tay này lại là một cô nàng răng khểnh. He he!

Chưa từng có 1 sinh nhật nào của mình ít người như vậy. Nhưng chắc chắn cũng sẽ là một sinh nhật khó quên, với bánh trung thu thay vì bánh gato, với đống lửa thay vì ngọn nến, với bài hát và tiếng vỗ tay giữa núi rừng thay vì căn phòng karaoke rộng lớn, bia bọt tưng bừng.

Không thể nói rằng mình không hạnh phúc…

“Đêm nghe tiếng mưa”, hay “một túp lều tranh bốn trái tim vàng”

Mệt lử sau 1 ngày leo trèo, cả nhóm đều có nhu cầu đi ngủ sớm để chuẩn bị cho ngày leo núi hôm sau, với cung đường được dự báo là vất vả, dã man hơn rất nhiều. Nhưng đúng lúc này, một vấn đề trời ơi rơi bụp xuống đầu mấy đứa, ấy là: Không có chỗ ngủ. Túp lều mà mấy đứa cứ tưởng bở mình sẽ ngủ ở đó, đã có người chiếm đóng. Bên tour chẳng biết làm ăn với người dẫn đường cái kiểu của khỉ gì, nhưng mà, sự không nhất quán đã dẫn đến 1 kết quả là giờ đây, cả 4 đứa có nguy cơ màn trời chiếu đất, sau một ngày leo núi hộc cả bơ!!!!

May mắn, hôm đó có một đoàn khác cũng khá đông các bạn trẻ leo núi, có chuẩn bị lều bạt, nên nhóm đã mượn tạm một chiếc lều còn dư. Nhưng vẫn đề  lại tiếp tục đặt ra là, mặc dù có lều thật đấy, nhưng nó chỉ là 1 cái lều đôi, trong khi nhóm mình những bốn nhân mạng, mà không một ai có vẻ gì là bé bỏng cả. Đứa lùn thì lại không gầy. Đứa cao thì lại không bé. Nhưng trước thực tế là không hề có 1 lựa chọn nào khác, nếu không muốn cả đêm nằm trên cỏ và đếm sao trời (nghe lãng mạn thế thôi chứ nằm một đêm chắc ngỏm lúc nào không biết) nên 4 đứa sau hồi ngó ngang ngó dọc đành lổm ngổm chui vào lều. Chỉ ngồi thu lu cũng kín đặc, xếp xếp đặt đặt thế nào cũng thấy chật chội kinh hoàng và không tránh khỏi thảm cảnh chân đạp vào mặt nhau.

Nhưng đạp thì đạp, ngủ thì vẫn phải ngủ. Vậy là trong cái lều bít bùng bé tẹo, côn trùng bay vè vè, có 4 người lúc nhúc, cố tự thôi miên mình đi vào giấc ngủ. Dù cứ tí tẹo lại có đứa trở mình duỗi chân, tí tẹo lại có đứa cởi áo cởi tất vì quá nóng, tí tẹo lại có đứa ngáy khò khò, tí tẹo lại có tiếng thở dài mệt mỏi… Nhưng cứ mơ mơ màng màng, đạp mặt nhau vài phát rồi thì cũng ngủ lúc nào không biết.

Cho đến khi “bộp” “bộp”, một cái gì đấy mát lạnh nó rơi vào mặt, mình mới bàng hoàng ngây dại.

Ối mẹ ơi, mưa rồi. Lại còn sấm chớp đì đùng. Mở mắt thấy ánh sáng giần giật trên đầu, tiếng sấm ùm òa loạn xạ. Lại vài giọt lạnh ngắt khác rơi trúng mặt trúng mũi. Đơ vài giây thì quyết tâm kéo túi ngủ trùm lên mặt, nằm xích xuống một tí, đạp vào đứa nào đấy cũng mặc kệ.

Nắng mưa là việc của giời. Việc của chị lúc nửa đêm là vẫn phải ngủ cái đã.

Và rồi thì tiếng mưa cứ rền rĩ cả đêm, vây quanh cái lều có 4 trái tim vàng chọe vẫn yên lành say giấc.

(Còn tiếp)

Vài hình ảnh khác của chuyến hành trình…

IMG_0769

Đội hình lúc lên đường

IMG_0810

Trời xanh biếc

IMG_0792

Những triền đồi rực màu lúa chín…

IMG_0778

Những bông hoa bé nhỏ bên đường

IMG_0823

Trạm dừng chân của nắng

IMG_0834

Hoàng hôn cuối ngày. Trăng non vừa lên. Đường vẫn còn chưa đến…

Posted in Uncategorized | 3 phản hồi

TÌNH KHÚC 24

Buổi trưa, mưa mưa lành lạnh. Nghe “Tình khúc 24”, giọng Hồng Nhung vẫn trong vắt như thế. Tự dưng mình nhớ ra, ngày sinh viên mình đã từng viết 1 note về bài hát này. Lục tìm 1 hồi thì thấy lại trên trang web cũ. Đọc lại, thấy hơi buồn cười vì cách cảm nhận hoàn toàn học trò và sách vở, nhưng cũng có đôi chút thú vị.

Lạ kì, cùng 1 bài hát, qua thời gian, lại làm mình cảm nhận khác nhau đến thế.

Post lại, như 1 kỉ niệm.

TÌNH KHÚC 24

Có lần, cách đây đã lâu, tôi được dịp nghe người bạn hát một ca khúc của Phú Quang. Bài hát đó ngắn ngủi và có một cái tên cũng đặc biệt _ TÌNH KHÚC 24.

Tôi không muốn nói một cách sáo rỗng rằng, tôi đã yêu thích hay rung động với bài hát này ngay từ những nốt nhạc đầu tiên . Cảm giác đơn giản chỉ là: Bài hát này thật lạ . Và vì lạ, nên sự đồng điệu đến khá muộn màng. Nhưng, lại vô cùng thu hút.

Rồi những lần sau đó, đi uống cafe, hay lang thang trên đường phố, tôi vẫn nghe thấy những giai điệu của bài hát vang lên, với một chút buồn và những luyến thương!

“Gửi lại em tờ thư 24 gác mưa, mùi hoa sữa 24 miền hoài niệm, cơn mơ chợt hiện chợt tan….”.

Những con số 24 luôn lặp lại, đều đều qua mỗi câu hát … Một người không quen với tôi khi vô tình đã nói rằng hình như bài hát TÌNH KHÚC 24 viết cho một người chết ở tuổi 24!
Đối với tôi, 24 là một con số cũng bình thường như biết bao những con số mà người ta dễ dàng vạch ra bằng hai nét bút. Nhưng khi TÌNH KHÚC 24 đã đến, trở thành một chút gì như quen thuộc, thì con số ấy lại dần gợi mở nhiều điều. Một ngày có 24 giờ, giờ thứ 24 là giờ cuối cùng của một ngày nhưng cũng lại là điểm bắt đầu của một ngày mới.

Thế mới thấy, cái kết thúc và cái bắt đầu tưởng cách xa vời vợi, hóa ra cũng chỉ là gần trong thoáng chốc. Cuộc đời là những chuỗi ngày như thế, luôn luôn là vòng quay của những khởi điểm và những giới hạn, nhưng rồi chúng ta cũng vẫn đi qua …..

“24 phím cầm chiều, 24 nhành sương tím, 24 tiếng ve sầu, đại lộ tháng 4. Gửi lại em tờ thư 24 gác mưa, mùi hoa sữa hai tư miền hoài niệm, cơn mơ chợt hiện chợt tan ….
Gửi lại em 24 lối công viên, 24 vầng trăng góa, anh gửi lại anh tất cả riêng đêm em xòa – 24 quầng bóng xuống đời, anh giữ lại riêng anh…”

Bài hát chỉ có thế, nhưng từ đó, 24 đã không chỉ còn là một con số. Đó là thời điểm mà có những người đang đi tới, có những người đã đi qua, và những người đã ra đi vĩnh viễn… Nhưng sẽ còn mãi là dấu ấn 24 trong mỗi trái tim, bởi từng giờ khắc qua đi, là chúng ta vẫn còn sống trong những yêu thương ấm áp của cuộc đời …

Chỉ mong thời gian đừng vô tình trôi qua kẽ tay khi lòng người đang còn muốn ở lại ….
Viết khoảng năm 2002.

Link bài hát:

http://nhacso.net/nghe-nhac/tinh-khuc-24.XVlXVUVb.html

À, muốn nói thêm điều này. Cách đây gần 1 năm, mình mới biết, “Tình khúc 24” là bài hát được phổ từ thơ của Dương Tường. Bài thơ, rất lạ, có rất nhiều men say, những miền cảm giác mơ hồ, và đầy nỗi sầu muộn.

Bài thơ ít người biết, và đọc, thì mình mới nhận ra, ngay cả bài hát thành công đến vậy, nhưng cũng chưa chuyển tải hết, những hình ảnh, những tứ thơ, những cảm xúc từ bài thơ gốc ban đầu.

TÌNH KHÚC 24 – Dương Tường

24 phím cầm chiều

24 nhành sương mím

24 tiếng ve sầu đại lộ tháng tư

Gửi lại em

cầu thang 24 bậc

tờ thư 24 gác mưa

làn menuet 24 âm xưa

Gửi lại em

mùi hoa sữa 24 miền hoài niệm

ga khuya 24 lần đưa đón

bài huê tình 24 lối sân sau

Gửi lại em

doi sông 24 nhịp cầu

tình khúc bãi ngô 24

sương dâng 24 nẻo đi về

Nhâm nhâm 24 hàng đèn

mênh mênh 24 ngã tư mắt

Gửi lại em

chiêm bao 24 chợt hiện tan

cung đàn 24 lần đứt nối

vũng im đêm 24 mạy sao chìm

Gửi lại em

24 phố dài thơm

24 xêrênađ

24 vibratô

24 khung trời tím

24 lối công viên

24 vầng trăng góa

Gửi lại em

gửi lại em tất cả

kể cả con âm đầu trót thụ mầm thơ

Riêng đêm em xòa bóng nốt ruồi

24 quầng

anh giữ

 

1967

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận