15 năm nhớ Trịnh

 

maxresdefault

Cánh mai gầy đã rụng
Mười lăm năm âm thầm
Thành phố giờ vẫn lạ
Ru một cuộc tình câm

Tường vi bên thềm cũ
Trọ qua một đoạn tình
Lòng thêu niềm xưa cũ
Soi bóng nhớ bình minh.

Thương mười năm dậu vắng
Lạc về sợi tóc bay
Nhỏ nhoi lời quỳnh muộn
Tuổi nào trắng bàn tay…

Cần nhau như sỏi đá
Quên nhau vạt áo nhầu
Đường trần xa vạn dặm
Vó ngựa chùng chân đau

Sông dài chôn vạt nắng
Cơn mê gọi thu tàn
Đời buồn như sương trắng
Chưa hững hờ, đã tan…

4.2016

Posted in Uncategorized

Từ biệt

 

IMG_4489

 (Kính tặng anh Trần Lập)

 

Em viết cho một tháng 3 thực buồn
Hà Nội trắng một màu mất mát
Hoa cúc lụi tàn giữa từng khuông nhạc
Thủy tinh rơi đau vỡ một bông hồng…

Nào ai biết là gì, sau những mênh mông
Tháng 3 cúi đầu nói lời từ biệt
Cho người đi trên hành trình xa miết
Cho cô đơn kẻ ở lại dương trần

Những cung đường rồi sẽ mất dấu chân
Những mắt đen rồi sẽ nhòa nước mắt
Bây giờ mùa xuân, lá bàng bay mất
Ly trà thơm đắng chát cuộc trở về

Trái tim ta đã cùng nguyện ước thề
Để sống có ý nghĩa hơn, để tim còn cháy lửa
Dẫu một tháng 3, anh không về nữa
Vẫn còn đây tính cách Rock ngoan cường

Hà Nội hôm nay
Lặng một vết thương…
Vẫn cài hoa lên ngực anh – người chiến thắng!!!
Để ngoài kia, rừng ban xưa đã trắng
Đón cánh chim trời
Bay về với bình yên…

*

Tiễn biệt và mong anh an nghỉ!

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Điều đặc biệt – bình thường – tầm thường…

IMG_3853

Hồi nhỏ, mình có vài bí mật và tưởng tượng trong đầu. Những điều này mình không nói với ai, ngay cả với bạn thân nhất. Nhưng trong lòng thì đầy một bụng đinh ninh những bí mật và tưởng tượng đó là hay ho, là thú vị, và là sự thực không thể thay đổi trong thế giới bé con của mình.

1. Lúc nào cũng nghĩ mình là đứa có sứ mệnh cực kì đặc biệt, cấu tạo con người cũng phải siêu đặc biệt (thậm chí có thời gian âm thầm mong mình bị thương chảy máu, xem máu mình có xanh không =)). Hồi đó, khi đi ngủ thì thường mở cửa sổ, vì nghĩ nếu người hành tinh khác đến họ nhất định sẽ tìm mình ^^

2. Mình tưởng tượng có 1 người bạn vô cùng đặc biệt ở trong đầu, mình với bạn này hiểu nhau dã man. Mình và bạn ấy cùng chơi nhạc rất siêu. Xong 2 đứa đi lưu diễn vòng quanh thế giới (Bởi vậy mà khi xem “Những mảnh ghép cảm xúc” thì mình thấy mẹ ơi, cứ như là nó nói mình vậy, oặc oặc).

3. Mình nghĩ mình chỉ cần cầm ô, đứng từ trên cao nhảy xuống là sẽ bay lơ lửng mãi ^^ (à, và chỉ mình có năng lực đó thôi) –> sau đó đã cố tình nghịch ngu, cầm ô đứng trên nóc nhà tắm nhảy xuống xong ngã đánh oạch; rồi tan vỡ khi thấy mình không thể bay như chim và tan vỡ lớn hơn là nhận ra máu của mình lại còn màu đỏ lòe, y như mọi người!!!

4. Mình nghĩ mình mà là con trai mình sẽ rất đẹp trai, sẽ giỏi võ, và tha hồ cưa con gái.

5. Và đinh ninh là: Cuộc đời của mình rồi sẽ đặc biệt dã man. Sẽ gặp được 1 anh yêu mình chết đi sống lại. Xong mình cũng chết đi sống lại mà yêu anh ta. Chúng mình sẽ đánh nhau với cả thế giới để gìn giữ tình yêu của mình…

Vân vân và mây mây…

Theo thời gian, những bí mật và tưởng tượng ấy cứ tan vỡ dần dần, trong những nỗi đau khổ cũng bé tí bé teo dần. Sự trưởng thành là quá trình đập tan ảo mộng và xé dần những bí mật mà.

Mình hiểu rằng, lơ lửng trên trời hay lơ lửng trong cuộc sống này thì đều dễ ngã như nhau.

Mình hiểu rằng, dù với những bạn ngoài đời của mình, chẳng bao giờ tụi mình có thể lưu diễn vòng quanh thế giới thì chúng mình vẫn có thể lưu diễn cùng nhau trong những bữa karaoke cực kì hoành tráng.

Mình hiểu rằng, dù có thể mình chẳng bao giờ chuyển đổi giới tính để đẹp trai, để giỏi võ, nhưng vẫn có những cô gái thực sự nói “yêu mình”.

Và mình hiểu rằng, dù mình chẳng chết đi sống lại vì ai, và chẳng ai chết đi sống lại vì mình, thì mình nghĩ đến điều tích cực nhất: có khi vì thế mà thế giới đã bớt đi 2 đứa sống dở chết dở, thật may!!!

Trong vô vàn những điều hiểu ra đó, thì điều lớn nhất mình thấy là, dù mình vẫn cho rằng, sự đặc biệt – khác biệt là một điều rất hay ho, thú vị, nhưng, mình đã biết trân trọng hơn “những điều bình thường”, những thứ đơn giản và có lúc mình cho rằng nhàm chán…

Và trong khi ý thức được giá trị của “những điều bình thường”, thì mình đồng thời cũng hiểu rõ hơn một điều rằng, mình mãi mãi sẽ không bao giờ chấp nhận “sự tầm thường”, trong ứng xử, trong cách sống.

Điều tuyệt vời của cuộc sống này, là, khi ta đã hiểu ra, ta vẫn luôn có quyền lựa chọn mọi thứ, cho thế giới của mình. Dù thế giới của ta, đôi khi, có thể là tầm thường trong mắt một người khác, nhưng biết đâu nếu giời thương, nó lại đặc biệt, trong tim một người.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

CHUYỆN CÁI QUẦN RÁCH, CƠM VÀ NHỮNG THỨ KHÁC…

1

Sáng nay, mình mặc một cái quần rách gối. Mẹ nhìn mình một hồi, cuối cùng lắc đầu bảo: Mấy đứa này lạ thật đấy, lành lặn không mặc, lại cứ thích mặc mấy cái đồ tả tơi. Hôm nọ mẹ đi đám cưới, gặp cái thằng X ấy, không nhận ra. Nó mặc một cái quần mà nhìn không nổi ra cái quần, rách tanh bành. Đầu lại còn nhuộm đỏ lòm lên cơ.

Mình bật cười, vì nghe mẹ càu nhàu chuyện quần áo quen rồi, chẳng thấy sao cả, vẫn ngồi xuống bàn, ăn 1 bát cơm với cá kho, uống một chén trà xanh to bự.

Xong, bảo: Con hay thằng X không thể ăn mặc như ý một người 60 tuổi thích được, mỗi người mỗi khác, mỗi thời mỗi khác mà mẹ. Con không nhuộm tóc đỏ lòm, là vì con thích tóc đen, và cũng vì con biết con nhuộm đỏ lòm không đẹp. Chứ mà lỡ có đẹp là con cũng… quất luôn ý chứ.

Đôi khi 1 cái quần rách, 1 màu tóc làm sao mà nói hết 1 con người hả mẹ…

Cũng như mẹ nhé, mẹ muốn là mỗi sáng chúng con phải ăn 1 bát cơm to cho chắc bụng, rồi hãy đi làm. Sáng nào cũng thế, đều như vắt chanh. Nhưng có bà mẹ khác, bảo, ra ngoài mà ăn cho thoải mái, đỡ cập rập. Sáng sớm nấu nướng mất thời gian. Thời gian đó tao ngủ, tao tập thể dục, nấu nướng cho chúng mày làm gì?

Bà mẹ kia, cho con cái bà ấy, lựa chọn món ăn sáng mà chúng muốn. Nhưng đâu thể nói là bà mẹ kia yêu con cái của bà ấy, ít hơn mẹ yêu con được – khi mà người ta yêu theo những cách khác nhau…

Cũng như con, nói thật nhé, không phải lúc nào con cũng thích ăn cơm và thấy cần phải ăn cơm, nhưng sáng nào con cũng ăn cơm (và rồi thì béo ú ra) vì con biết mẹ thích như thế, chứ không phải con ăn cơm vì con muốn chắc bụng…

Đến ngay cái việc “ăn cơm” này, con và mẹ nhìn đã khác nhau, thì làm sao muốn được ti tỉ thứ ngoài kia cũng giống như mình muốn được…
Mẹ bảo: Nói lắm thế, ăn xong thì biến!!!!

Thế là mình biến đi làm luôn. Với 1 chiếc quần rách ^^

Hihi, cuộc sống, con người, vì những điều khác nhau, mà trở nên thú vị. Nói thật, những người mình thích từ trước đến giờ, luôn là những người rất khác mình. Cả bạn bè cũng vậy, ở bên nhau được lâu, là vì có nhiều giống rất giống, và khác rất khác…

Chỉ là, đôi khi, à mà không, khá là nhiều khi, mình từng thấy thế này, những người quanh mình, và chính bản thân mình nữa, thường lấy cái quan điểm của mình ra làm chuẩn, và trong vô thức, luôn muốn áp đặt mọi người phải giống mình; mà quên mất rằng, khi ta thấy là ta đúng, chưa chắc là người khác đã sai. Đúng, sai, hay đôi khi, cái mà gọi là sự thật đó, vấn đề lại nằm ở góc nhìn.

Vì lẽ đó, mình dần bớt để ý cách nhìn của người khác. Nói đúng hơn, là không vì cách nhìn của người khác mà nghi ngờ hay thay đổi bản thân mình. À, nhưng xem xét lại mình thì có. Còn hoài nghi thì không!

Mình rất thích “Con mèo dạy hải âu bay” cũng chính vì 1 thông điệp dễ thương ở trong câu chuyện đó. Đây là lời của chú mèo Zorba với chú hải âu bé nhỏ.
“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay…”

Yêu ai đó, tôn trọng ai đó, chính là để họ sống như họ vốn như thế, và như cách mà họ muốn trở thành…

Posted in Uncategorized | 6 phản hồi

Bài vu vơ thứ x…

 

0

Có những con đường ngoài xanh, vẫn chỉ là xanh và xanh
Em thích ngồi một mình ở đó
Ngắm gần bên một bông hoa nhỏ
Một chú chim bay đi, quên phút trước vừa nghĩ những gì…
Màu trời dịu như nốt trầm đậu dưới hàng mi
Nỗi buồn biết lăn đi trôi về xa vắng
Xòe tay ra, những đường vân chẳng hề phẳng lặng
Cùng em đi qua những gập ghềnh…
Ở ngoài kia, nhân gian vẫn nói về những bấp bênh
Những lứa đôi thản nhiên nhìn về đổ vỡ
Những người bạn thiết thân chẳng còn gặp gỡ
Chuyện dối lừa, cướp giết đã thành quen…
Vậy còn gì, để em nói về em
Về nỗi lặng yên của buổi chiều trôi trên ghế đá
Những con đường cuối cùng đều đổ về chân trời như dòng sông đổ về biển cả
Tan loãng như chưa từng sống một tâm hồn
Vậy còn gì, để nói về hoàng hôn
Những hoàng hôn của tuổi thanh xuân đang dần tàn lụi
Về cuộc đời trôi như cơn tiếc nuối
Chưa kịp níu tay người, đã thấy trống trơn…
Những con đường, ngoài cô đơn vẫn chỉ là cô đơn và cô đơn
Em nhìn quanh, chỉ còn mình ở đó
Chú chim đã bay đi, bông hoa không còn đỏ
Nỗi trống không, có lúc, hóa dịu dàng…

5. 1.2016

Posted in THƠ | 5 phản hồi

Ở NƠI NÀY, MÙA THU…

IMG_4204

Đã bao giờ bạn rời bỏ phố phường, chăn ấm, nệm êm, để lên một đỉnh núi, nhóm một ngọn lửa, nhấp một ngụm rượu, ngắm một trời sao?

Đã bao giờ, bạn tỉnh dậy, không phải vì tiếng chuông báo thức điện thoại, mà vì những giọt sương đêm thấm ướt chảy dọc vách lều, rơi xuống khuôn mặt một đêm nằm nghe tiếng gió?

Đã bao giờ, bạn dậy thật sớm, đi vào khu rừng, khi khu rừng ấy còn chưa tỉnh dậy. Chỉ một màu đen âm u, huyền bí. Chỉ có lá ướt. Chỉ có sương rơi. Chỉ có tiếng sột soạt bàn chân. Chỉ có ánh đèn pin lấp loáng?

IMG_20151116_093223


Đã bao giờ, bạn đi trong cánh rừng khi ánh sáng đầu tiên của một ngày rọi đến, khi hơi sương dần tan, khi những sắc màu dần rõ… Khi bạn nhận thấy thời khắc kì diệu của một bình minh?

Đã bao giờ bạn đi dưới một cánh rừng dẻ đang mùa đơm quả. Từng chùm, từng chùm nặng trĩu, rơi dọc lối đi. Những hạt dẻ căng tròn, như từng mùa thu thơ bé?

Jpeg

Jpeg

Đã bao giờ, bạn thấy dưới chân mình êm êm từng lớp lá. Những chiếc lá phong khi cạn mùa thả từng cánh mỏng, vậy mà chẳng mấy chốc đã thành cả tấm thảm mùa thu. Âm thầm. Và cũ mục.

Đã bao giờ, bạn đi bên dòng suối, những cây trà cổ thụ đến mùa rơi hoa. Hoa trà trắng trong, thanh sạch, rơi bên dòng nước, như 1 câu thơ xưa cũ “lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình”?

IMG_20151116_093258_hdr

Đã bao giờ, bạn đi trong một cánh rừng rực vàng màu dương xỉ, trong xạc xào tiếng gió. Chỉ thấy miên man một nỗi buồn, một nỗi buồn đẹp đến dịu dàng, đến dường như không thực?

Đã khi nào bạn đi trong cánh rừng khi nắng trưa rực rỡ, nhìn lên mây vùn vụt trôi qua mảng trời xanh ngắt, đây đó tiếng suối chảy, đây đó tiếng chim ca. Đây đó một chú sóc miệng cắn hạt dẻ chạy vù qua thảng thốt?

IMG_20151116_072011

Đã bao giờ bạn đi trong một khu rừng rêu ướt. Những thân rêu trổ đủ màu, đủ hình dáng, như một thế giới huyền diệu chưa từng lạc đến bao giờ?

Đã bao giờ bạn lạc vào rừng trúc xanh mướt một màu, từng cành từng cành vấn vít lối đi, tựa như thiên nhiên nơi này “thập diện mai phục” trong vẻ đẹp trong lành riêng nó?

Jpeg

Đã bao giờ, đang đi bạn sững lại vì bông hoa vàng rực rỡ bên đường, rồi ngây người khi biết đây là loài cây “lá ngón” trong truyền thuyết. Chỉ một một ngọn lá nhỏ, đủ cho người ta biết đến tử biệt sinh ly?

Đã bao giờ, trên một sườn dốc trơn trượt, bạn nhìn mây bay vần vũ, một bên nắng ấm, một bên mưa giông, phía lại cầu vồng?

Đã bao giờ bạn đi trong cánh rừng khi buổi chiều muộn, nghe tiếng vượn kêu mà não cả lòng, lại nhớ ngôi nhà thân thương phố nhỏ, nhớ tới một người chắc hẳn đã quên mình?

IMG_20151115_090011_hdr


Đã bao giờ, bạn đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống vực sâu, nhìn ra xa là từng sống núi, nhìn quanh nơi nơi đều là vực thẳm… Và biết, có những lúc, con người phải đi qua sợ hãi, loại bỏ hoài nghi, để chạm tay vào cảm giác diệu kì, mà có lẽ, trong đời chẳng mấy lần trở lại…

Nếu, câu trả lời của bạn, là “chưa bao giờ”, mình nghĩ, có lẽ dịp nào đó, bạn hãy xách ba lô lên và đi. Với những cảm xúc mới, trải nghiệm mới, về một thế giới mới, và, nếu cơ cơ may, bạn sẽ thấy một nguồn năng lượng mới, một nguồn cảm hứng mới ♥.

IMG_20151115_061052_hdr

“Vì những nụ cười như thể mãi bé con
Vì những cánh rừng cứ đôi lần vẫy gọi
Vì bao lần chùn chân lại đứng lên, khoác ba lô đi về ngày mới
Em vẫy gọi mặt trời…”

Hãy cứ “vẫy gọi mặt trời” đi, chừng nào còn có thể…<3

 

 

Posted in Uncategorized | 2 phản hồi

CẢM ƠN NHỮNG DỊU DÀNG XƯA…

DSC_0191

Biết ta về trễ muộn
Thềm nắng đã tan rồi
Trái tim một ngày cỏ mọc
Cũ mèm, chuyện của em – tôi!

Những vì sao vẫn xa xôi
Cô đơn từng mùa đếm lá
Hoa cúc vẫn của ngày xưa
Chỉ ta, đã thành người lạ

Lãng quên lên màu rêu đá
Chú chim vườn cũ chết rồi
Mùa hè nói lời vĩnh biệt
Bài hát nào cho riêng tôi?

Ngất ngây men rượu chia phôi
Bóng em gầy lối cũ
Cảm ơn những dịu dàng xưa
Ta về mềm lời tha thứ

Quê nhà đã thành viễn xứ
Bàn chân quên mất con đường
Hoa khế rơi rơi lặng lẽ…
Một ngày tím lại nhớ thương…

P/s: Mọi người có thấy bài thơ này có vài thứ “quen quen” không? Đố các bạn biết, bài thơ này lấy cảm hứng từ những sáng tác của nhạc sĩ nào ^^

Image | Posted on by | 5 phản hồi