Em hứa sẽ nhận ra…

 

Em hứa sẽ nhận ra những bình minh đến sớm
Bông cúc mềm nằm ở ban mai
Em hứa sẽ nhận ra cả những tàn phai
Trong mùa thu đương chừng rực rỡ
Vì, có biết bao người trong đời từng bỏ lỡ
Một nhánh yên bình trong cánh gió mùa đông
Một khắc tựa đầu bên khung cửa mưa giông
Pha trà ấm khi tay dần thấy lạnh
Em hứa sẽ nhận ra những dấu hiệu một tâm hồn cô quạnh
Để không thành người hờ hững bước qua
Em hứa sẽ nhận ra những tháng năm chạy kín vườn nhà
Kéo những mùa hoa thơm, quả ngọt
Vẽ màu bình an trong tách cafe anh rót
Trong những buổi chiều lật sách từng trang…
Em hứa sẽ nhận ra mỗi lúc gõ máy xuống hàng
Điều ta nói hôm nay phải khác
Và dẫu có biết bao lần đi lạc
Có con đường nhất định sẽ không quên
Em hứa sẽ nhận ra
Dù chẳng cần ai nhắc
Một cái tên…

~

Tự dưng buổi chiều nghe loáng thoáng bạn Lê Cát Trọng Lý khát khe khẽ “ta hứa sẽ nhận ra”, nên tiện tay gõ mấy dòng…

Advertisements
Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

BẢN ĐỒ…

Khi chúng ta đi những con đường hoàn toàn khác nhau
Những lối rẽ chẳng phải ngẫu nhiên chọn lựa
Khoảng cách dẫu có khi xóa nhòa trí nhớ
Nhưng dù ngược hướng nhau hai đầu xứ sở
Chúng ta cũng chưa từng cách xa nhau hơn một tấm bản đồ…

Em có thể vẽ thế giới này bằng ba nét thô sơ
Ba phần tư nhân gian vẫn là nước mắt
Những ngọn núi điệp trùng, những chân trời tím ngắt
Khi em xoay vòng vẫn trở lại điểm đầu tiên

Chúng ta ai trong đời chẳng có lúc kiếm tìm
Mỗi phương hướng là một đường định sẵn
Thế giới hình cầu, hay là mảnh giấy dài mài nhẵn
Vẫn có những gập ghềnh để em biết đớn đau…

Hãy cứ vẽ bản đồ như khi ta mới bắt đầu
Mười tám tuổi và nhìn ra thế giới
Vì dẫu xa, cứ đi thì sẽ tới
Sẽ có những điều vẫn đợi, ở phía sau

Nếu mà thích, em cứ tự tô màu
Mọi cảnh sắc chính do ta chọn lựa
Đất nước của em, thành phố của anh, thậm chí cả giấc mơ ta đã từng bỏ lỡ
Vẫn sẽ nhiệm màu trong 1 góc thế gian…

Trái tim ai cũng sẽ có một la bàn
Hướng một nơi ta muốn về lại nhất
Là ngôi nhà, là bếp lửa, là bữa cơm thường nhật
Là một người xa cách vẫn muốn mãi gần bên…

Hãy thử trao cho nhau một bản đồ,
Để từ đó
Thế giới sẽ rộng thêm…

IMG_1713.JPG

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“…”

Có chiếc cầu độc mộc

Bắc qua 2 tâm hồn

Mà lạ kì thật đấy

Khi họ vẫn cô đơn

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đường dưới chân thăm thẳm mây bồng…

IMG_1658

Ta đôi khi có nỗi buồn đủ mạnh
Xách xe băng núi đón sương mù
Ở một chốn chiếc lá vàng cô quạnh
Trộm thở dài, đỡ tiếc một mùa thu…

Ta đôi khi mở chân thành ra đáp
Một tay cầm ươn ướt cả thềm hoa
Như thể biết trước khi trời gặp đất
Ngọn núi kia đã cô độc đến già..

Ta đôi khi thay rừng sâu than khóc
Bao mùa gió náo động tán êm
Rồi tan đi như giọt sương trên lá
Có nỗi đau mặc định êm đềm…

Ta đôi khi mệt nhoài leo dốc vắng
Đường dưới chân thăm thẳm mây bồng
Thấy những điều từ lâu cay đắng
Đã muộn sầu hóa một đóa mênh mông…

~
26.9.2017.
Bài thơ đầu tiên của tuổi mới. Nhân khi ngẫu hứng đã “xách xe băng núi đón sương mù”.

Đăng tải tại THƠ, Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

15 năm nhớ Trịnh

 

maxresdefault

Cánh mai gầy đã rụng
Mười lăm năm âm thầm
Thành phố giờ vẫn lạ
Ru một cuộc tình câm

Tường vi bên thềm cũ
Trọ qua một đoạn tình
Lòng thêu niềm xưa cũ
Soi bóng nhớ bình minh.

Thương mười năm dậu vắng
Lạc về sợi tóc bay
Nhỏ nhoi lời quỳnh muộn
Tuổi nào trắng bàn tay…

Cần nhau như sỏi đá
Quên nhau vạt áo nhầu
Đường trần xa vạn dặm
Vó ngựa chùng chân đau

Sông dài chôn vạt nắng
Cơn mê gọi thu tàn
Đời buồn như sương trắng
Chưa hững hờ, đã tan…

4.2016

Đăng tải tại Uncategorized

Từ biệt

 

IMG_4489

 (Kính tặng anh Trần Lập)

 

Em viết cho một tháng 3 thực buồn
Hà Nội trắng một màu mất mát
Hoa cúc lụi tàn giữa từng khuông nhạc
Thủy tinh rơi đau vỡ một bông hồng…

Nào ai biết là gì, sau những mênh mông
Tháng 3 cúi đầu nói lời từ biệt
Cho người đi trên hành trình xa miết
Cho cô đơn kẻ ở lại dương trần

Những cung đường rồi sẽ mất dấu chân
Những mắt đen rồi sẽ nhòa nước mắt
Bây giờ mùa xuân, lá bàng bay mất
Ly trà thơm đắng chát cuộc trở về

Trái tim ta đã cùng nguyện ước thề
Để sống có ý nghĩa hơn, để tim còn cháy lửa
Dẫu một tháng 3, anh không về nữa
Vẫn còn đây tính cách Rock ngoan cường

Hà Nội hôm nay
Lặng một vết thương…
Vẫn cài hoa lên ngực anh – người chiến thắng!!!
Để ngoài kia, rừng ban xưa đã trắng
Đón cánh chim trời
Bay về với bình yên…

*

Tiễn biệt và mong anh an nghỉ!

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều đặc biệt – bình thường – tầm thường…

IMG_3853

Hồi nhỏ, mình có vài bí mật và tưởng tượng trong đầu. Những điều này mình không nói với ai, ngay cả với bạn thân nhất. Nhưng trong lòng thì đầy một bụng đinh ninh những bí mật và tưởng tượng đó là hay ho, là thú vị, và là sự thực không thể thay đổi trong thế giới bé con của mình.

1. Lúc nào cũng nghĩ mình là đứa có sứ mệnh cực kì đặc biệt, cấu tạo con người cũng phải siêu đặc biệt (thậm chí có thời gian âm thầm mong mình bị thương chảy máu, xem máu mình có xanh không =)). Hồi đó, khi đi ngủ thì thường mở cửa sổ, vì nghĩ nếu người hành tinh khác đến họ nhất định sẽ tìm mình ^^

2. Mình tưởng tượng có 1 người bạn vô cùng đặc biệt ở trong đầu, mình với bạn này hiểu nhau dã man. Mình và bạn ấy cùng chơi nhạc rất siêu. Xong 2 đứa đi lưu diễn vòng quanh thế giới (Bởi vậy mà khi xem “Những mảnh ghép cảm xúc” thì mình thấy mẹ ơi, cứ như là nó nói mình vậy, oặc oặc).

3. Mình nghĩ mình chỉ cần cầm ô, đứng từ trên cao nhảy xuống là sẽ bay lơ lửng mãi ^^ (à, và chỉ mình có năng lực đó thôi) –> sau đó đã cố tình nghịch ngu, cầm ô đứng trên nóc nhà tắm nhảy xuống xong ngã đánh oạch; rồi tan vỡ khi thấy mình không thể bay như chim và tan vỡ lớn hơn là nhận ra máu của mình lại còn màu đỏ lòe, y như mọi người!!!

4. Mình nghĩ mình mà là con trai mình sẽ rất đẹp trai, sẽ giỏi võ, và tha hồ cưa con gái.

5. Và đinh ninh là: Cuộc đời của mình rồi sẽ đặc biệt dã man. Sẽ gặp được 1 anh yêu mình chết đi sống lại. Xong mình cũng chết đi sống lại mà yêu anh ta. Chúng mình sẽ đánh nhau với cả thế giới để gìn giữ tình yêu của mình…

Vân vân và mây mây…

Theo thời gian, những bí mật và tưởng tượng ấy cứ tan vỡ dần dần, trong những nỗi đau khổ cũng bé tí bé teo dần. Sự trưởng thành là quá trình đập tan ảo mộng và xé dần những bí mật mà.

Mình hiểu rằng, lơ lửng trên trời hay lơ lửng trong cuộc sống này thì đều dễ ngã như nhau.

Mình hiểu rằng, dù với những bạn ngoài đời của mình, chẳng bao giờ tụi mình có thể lưu diễn vòng quanh thế giới thì chúng mình vẫn có thể lưu diễn cùng nhau trong những bữa karaoke cực kì hoành tráng.

Mình hiểu rằng, dù có thể mình chẳng bao giờ chuyển đổi giới tính để đẹp trai, để giỏi võ, nhưng vẫn có những cô gái thực sự nói “yêu mình”.

Và mình hiểu rằng, dù mình chẳng chết đi sống lại vì ai, và chẳng ai chết đi sống lại vì mình, thì mình nghĩ đến điều tích cực nhất: có khi vì thế mà thế giới đã bớt đi 2 đứa sống dở chết dở, thật may!!!

Trong vô vàn những điều hiểu ra đó, thì điều lớn nhất mình thấy là, dù mình vẫn cho rằng, sự đặc biệt – khác biệt là một điều rất hay ho, thú vị, nhưng, mình đã biết trân trọng hơn “những điều bình thường”, những thứ đơn giản và có lúc mình cho rằng nhàm chán…

Và trong khi ý thức được giá trị của “những điều bình thường”, thì mình đồng thời cũng hiểu rõ hơn một điều rằng, mình mãi mãi sẽ không bao giờ chấp nhận “sự tầm thường”, trong ứng xử, trong cách sống.

Điều tuyệt vời của cuộc sống này, là, khi ta đã hiểu ra, ta vẫn luôn có quyền lựa chọn mọi thứ, cho thế giới của mình. Dù thế giới của ta, đôi khi, có thể là tầm thường trong mắt một người khác, nhưng biết đâu nếu giời thương, nó lại đặc biệt, trong tim một người.

Đăng tải tại Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?