Viết nhân buổi chiều thật là sến ^_^

Năm 2012, mình vào SG, kí “Gái già xì tin” trong Hội sách. Lúc rảnh rang, mình rủ bạn mình phi xe qua nhà Alex chơi bời, nhân thể tặng cuốn “Gái già xì tin” luôn. Dù gì cũng là tiểu thuyết đầu tay, mình có chút tí tởn.

Cơ mà, Alex cầm sách xong, chẳng lăn tăn gì, nói thẳng: Em tặng thì thầy nhận. Nhưng thầy không đọc đâu, để May Ơ đọc thì đọc. Thầy không đọc được mấy thứ yêu đương ba lăng nhăng.

Phũ ơi là phũ!!!! Nhưng vì mình quen rồi nên buồn 30 giây rồi rung đùi uống nước chè, xong ngắm nhà ngắm cửa, buôn dưa lê một lúc thì về.

Chắc cỡ gần nửa năm sau, một hôm mình đang ngủ như ỉn trên giường, thấy điện thoại có tin nhắn: Này, hôm nay SG mất điện. Thầy chẳng biết làm gì, lôi cuốn Gái già của em ra đọc thử. Thầy đọc một mạch đến tận chiều. Hóa ra không kinh như thầy tưởng. Thậm chí còn rất dễ chịu. Hấp dẫn. Cái này mà em chuyển thể, chắc chắn còn vui hơn cả “Lập trình” (Là phim “Lập trình cho trái tim” mà ngày đó thầy tổ chức cho cả nhóm viết).

Mình vẫn nhớ, hôm đó mình ngồi cười ngu trên giường suốt cả tiếng. Kì thực, “Gái già xì tin” hồi đó có khen có chê, nhưng nhìn chung cũng được rất nhiều bạn ưu ái, đặc biệt là các bạn cùng cảnh ngộ “gái già” ^_^. Fb và blog của mình ngày nào cũng có người vào ủng hộ, thương mến. Mình vui thì rất vui rồi.

Nhưng mà, nhận xét của thầy, người từng cự tuyệt thứ truyện “yêu đương ba lăng nhăng” ấy, lại khiến mình cảm thấy tự tin, và ấm lòng một cách kì lạ. Ừm, vì đó là người thầy khó tính của mình, người sẵn sàng phát điên vì một từ đặt sai chỗ, người sẵn sàng ném cả cái cốc chỉ vì một chi tiết dở hơi, vò đầu bứt tóc vì 1 tập kịch bản sai tinh thần… Đó là người coi văn chương vẫn là một mảnh đất cần được tôn trọng và cần phải lao động một cách tử tế.

Mình chỉ là đứa viết truyện online, viết vì niềm vui, vì hứng thú nhất thời, một đứa không bao giờ coi văn chương là nghề nghiệp, cũng chưa bao giờ theo đuổi 1 thứ chủ nghĩa “nghệ thuật vị nhân sinh” hay “vị” những gì to tát cả. Tất cả những gì lớn lao của văn chương, mình là một đứa đứng ngoài. Mình viết đơn giản là viết, viết vì thích viết. Viết vì muốn kể 1 câu chuyện, kể 1 số phận và chỉ cố gắng sao cho câu chuyện đó trở nên hấp dẫn nhất trong khả năng có thể mà thôi.

Và cái đứa như thế được thầy cho 1 từ “dễ chịu” đã là vui lắm lắm. Vui 1 ngày. Vui 1 tuần. Và bất cứ lúc nào nghĩ đến điều đó cũng thấy vui.

Gần đây, sinh nhật Alex, mình gửi tặng  tập truyện ngắn “Mắt híp và Môi cuốn lô” và tiểu thuyết “Hot boy và Eo58”. Kì thực cách đặt tên truyện của mình hình như khá là khu biệt độc giả, bởi các em teen thì thích, chứ các bạn “nhơn nhớn” hay trưởng thành là cự tuyệt luôn (mình sẽ rút kinh nghiệm thật sâu sắc, hi hi). Mình đoán Alex sẽ dị ứng với mấy cái tên này. Hơn nữa, cụ suốt ngày có người tặng sách, hay có người nài nhỉ nhờ đọc thơ, đọc văn, nên mình cũng không trông mong SG lại có một ngày mất điện để Alex lôi truyện của mình ra đọc. Cho nên quả tình mình cũng không có ý chờ đợi xem phản hồi của Alex thế nào. Mình tặng vì đơn giản muốn tặng Alex của mình, thế thôi ^_^ Của nhà trồng được, nhất định phải biếu người yêu quý. Hí hí.

Thế mà, hôm rồi, đột nhiên lại thấy Alex nhắn: “Thầy đang đọc Hot boy. Cấu trúc và văn khá hơn cuốn Gái già. Đặc biệt thoại rất khá. Cái thằng Quân em dựng hay quá, đúng là con trai thời này. Dựng nhân vật thế thì quá chuẩn, nhưng mà cứ đắm đuối theo nó thì khó lấy chồng lắm. Ở đời hiếm thằng hay như thế”.

Mình sửng sốt dã man, trong cơn choáng váng mãi mới ú ớ bảo là “Ôi, em chẳng đắm đuối ai mà vẫn khó lấy như thường”, sau đấy không kìm được vẫn cười hi hi cả mét. Cười xong thì rón rén bảo “Em cứ sợ thầy chê sến, chê văn học trò”.

Alex bảo: Ừ, may không phải văn học trò, tuy hơi sến nhưng cái sến của tiểu thuyết ngôn tình, cần phải có mới ra TT ngôn tình. Cái sến dễ chịu ^^. Thầy rất khó tính về sến còn chịu được :v :v :v. (ôi zời, thầy còn update khái niệm “tiểu thuyết ngôn tình” cơ đấy).

Nhưng trong khi mình đang ngồi tàu bay giấy bay vèo vèo trên mây thì Alex lại quay lại ngay bộ mặt sắt: Nhưng thầy nhắc, cần chống lại thói quen, đừng để lặp “lắc đầu” với “nuốt khan” có từ thời viết kb với thầy nhớ chưa! Xong còn thêm cái mặt cười rõ cute.

Mình gật đầu như bổ củi, mãi sau mới nhớ ra cần phải nhắn lại cho Alex. Hihi, sau đó, cụ còn nói với mình về 1 ý tưởng rõ hay ho. Chẳng biết có thực hiện được không, nhưng mà mình cứ thấy vui đã. Vui ơi là vui ấy.

Trong cuộc đời này, sẽ chẳng bao giờ có 1 người khác, tự tin bảo mình: 5 năm nữa em không nổi tiếng thì thầy thành con bò!!!

Sẽ chẳng có người nào bảo: Béo nó giống thầy <3

Sẽ chẳng có người nào bảo: Nếu em không tin vào bản thân em thì ai tin em được.

Mình biết ơn mãi mãi, vì trong cuộc đời này mình đã gặp thầy. Được là học trò của thầy. Được thầy ít nhiều ưu ái.

Và được thầy tặng cho 2 lần một từ:  “Dễ chịu” <3

Posted in MỖI NGÀY MỘT CẢM XÚC | Để lại bình luận

TỰ TRỌNG….

1. Mình thường ngồi ở một quán ốc đường Ven Hồ. Tối hôm chủ nhật, mình với mấy anh em trong nhà dắt nhau ra đó ngồi hóng gió và đánh chén luôn.

Đang ăn thì có một cậu bé dẫn người cha ngồi xe lăn đến để mời mua kẹo cao su. Nhưng khi thấy mình chỉ rút một ít tiền lẻ ra, bảo chị không mua đâu, chị chỉ… thì cậu bé đó đanh mặt lại: Em bán hàng chứ em không đi xin tiền.

Mình bảo, ừ, vậy thì thôi. Và tiếp tục ăn ốc! Nhưng trong lòng mình khó chịu, mình chỉ không muốn nói thẳng với thằng bé, với bố thằng bé, trước mặt những người đang ngồi ăn ốc lúc đó, rằng, nếu thực sự em tự trọng như sự thể hiện của em, vậy thì tại sao em lại bán kẹo cao su giả???

2. Về chữ tự trọng: Tự, nghĩa là chính mình. Trọng, theo nghĩa nôm na nhất, chính là “nặng”. Tự trọng, nghĩa là “xem nặng bản thân”, hiểu thoát ý hơn, chính là việc, coi trọng bản thân mình, ý thức những giá trị của mình, và để người khác cũng coi trọng mình như thế. Người “tự trọng” là người đặt ra những yêu cầu cao với bản thân mình, có những nguyên tắc hành xử của chính mình, dựa trên những nguyên tắc đó, những việc họ làm là sự nỗ lực để không gây thất vọng với người khác. Càng không gây thất vọng với bản thân mình.
Gần đây, có nhiều thứ, nhiều việc, nhiều con người làm mình nghĩ đến từ “tự trọng”.

Ai cũng biết trong cuộc sống, có những thứ rất khó phân biệt rạch ròi, nhất là khi mỗi người lại có một quan điểm, một tiêu chí trong cách hành xử. Nhưng, người tự trọng thì luôn biết việc của mình, mình phải làm. Sản phẩm của mình, mình chịu trách nhiệm. Công của mình, mình hưởng. Phạt của mình, mình chịu.

Tự trọng, không phải chỉ ở lời nói, mà nằm trong hệ thống những việc làm.
À, nhưng mình cũng từng đọc 1 câu rất thú vị là, lời nói đi với việc làm không phải bao giờ cũng tốt. Vì có nhiều thằng nói… rất ngu. Cơ mà thôi, đó lại là 1 phạm trù khác, sẽ nói vào một dịp khác!!!!

Quay lại về “tự trọng”, nếu nhìn “tự trọng” theo cái nghĩa nguyên bản của từ này, thì mới thấy, bây giờ, người ta xem chính bản thân mình nhẹ quá. Hay là, họ hiểu “tự trọng” theo cách khác, theo một nghĩa là dù cho chuyện gì đi nữa, lỗi cũng nhất định ở hoàn cảnh, ở xyz, tại cái nọ và tại cái kia, vì những thứ rất này và rất nọ, chứ không phải ở chính bản thân mình???

3. Từ ngày mình già cả, mình bắt đầu phát hiện ra, triết học rất hay!!! À, nói đúng hơn là, từ ngày mình phát hiện ra triết học rất hay, mình ý thức luôn một điều rằng mình đã già :D

Trong triết học phương đông, mình rất thích thuyết “Chính danh” của Khổng Tử.
Khổng Tử viết “danh bất chính tắc ngôn bất thuận, ngôn bất thuận tắc sự bất thành.” Mấy câu ấy nghĩa là: Danh không chính thì lời nói chẳng thuận, lời nói không thuận thì việc chẳng thành. Cho nên phải “Quân quân, thần thần, phụ phụ, tử tử”. Nghĩa là vua phải ra vua, bề tôi phải ra bề tôi, cha phải ra cha, con phải ra con. Tức là người nào ở vị trí nào thì phải ứng xử ở vị trí đó, không được lẫn lộn, không được tùy tiện!!!

Tìm đúng được vị trí của mình khó lắm sao (mình cứ tưởng mình là đứa ngu đường nhất rồi cơ mà nhỉ) mà các bạn lại cứ loạn xà ngầu lên như vậy???

4. Bạn Thỷ đang đau răng, lại còn nhiệt miệng. Ăn đau mà nói cũng đau. Khó ở trong người nên mấy hôm nay rất xấu tính.

Quyết định treo biển: Nhà có Thỷ dữ, đừng chọc.

Posted in MỖI NGÀY MỘT CẢM XÚC | Để lại bình luận

QUÊN NHAU

Tháng 4 bỏ đi mất tích
Ai ngồi ngốc nghếch bên đường
Biết làm sao tìm lại
Huệ tàn, đến chẳng còn hương…

Cà phê bỏ đi mất tích
Một chiều ngồi khuấy lên trời
Chỉ thấy mây tan rất nhẹ
Thờ ơ đắng một làn môi

Thành phố bỏ đi mất tích
Để lại phố cũ thành dòng
Người người đi qua xa lạ
Cười cười một nụ quên trong

Thanh xuân bỏ đi mất tích
Ga xép rối những đường tàu
Ở một quãng đường xa nọ
Có người thực sự quên nhau…

5.2015.

 

THÁNG TƯ

Tháng tư đi qua chậm rãi
Trắng trong như bông huệ tây
Em xòe tay đếm ngón
Giấu đâu cho hết một ngày!
*
Vẽ cong một nét lông mày
Nheo con mắt cuối để say một người
Khi cay đắng nhấp rượu cười
Khi kiêu bạc bước lưng trời áo bay
*
Góc đường thổi nhẹ hơi may
Tháng 4 lay mềm môi ướt
Ừ thì thôi từ khước
Miệng cười, mắt chớp, tim đau
*
Tháng tư của người đến sau
Chạm những mỏi mòn đến trước
Hoa huệ trắng đã lụi tàn
Em còn gì sau mất, được?
*
Có người đã quên mùa xuân
Kể từ lần yêu thuở trước…

Posted in THƠ | 1 Phản hồi

“CƯỠNG CƠN GIÓ BẤC” VÀ “CON SÓNG THỨ BẢY”

Mình túm lấy “Cưỡng cơn gió bấc”,  coi nó như liệu pháp giết thời gian trong 1 buổi sáng máy tính đột nhiên tê liệt.

Mình không kì vọng nó xuất sắc. Mình mong nó là 1 cuốn sách đọc được, để trôi qua cái buổi sáng mà máy tính của mình bị 1 thiên thần áo xanh bốc đi, không hẹn giờ trở lại.

Nhưng, cuối cùng, hóa ra, nó lại là công cụ giết thời gian hữu ích. Giết 1 cách ngọt ngào. Giết 1 cách không cưỡng được.

Câu chuyện kể về Emmi, một phụ nữ đã có gia đình, làm nghề thiết kế trang web, một ngày gửi thư lầm địa chỉ đến anh chàng Leo Leike, người chuyên nghiên cứu về tác động của email vào cách sử dụng ngôn ngữ, và, Leo vừa bị một cơn thất tình trầm trọng.

Cả câu chuyện, chỉ là những bức email qua lại cho nhau của hai người. Từ những xa lạ, dò đoán ban đầu, dần dần họ bị hấp dẫn bởi cá tính đặc biệt của nhau.  Những email mỗi ngày một dày thêm, dần trở thành một phần không thể thiếu, là thứ kích thích, mong chờ, và khiến cho mỗi người ở đầu cầu máy tính của mình, nảy sinh những mộng tưởng, những hình dung về người kia.

Một cô nàng Emmi hấp tấp, quyết liệt, đầy chiếm hữu, và đôi khi trần trụi, một Leo từ tốn, hóm hỉnh, thâm thúy và đa cảm… Cuộc đấu trí của những con chữ, sự thách thức của những người không bao giờ chịu thua, sự hứng thú và tung hứng mê say của cả hai người khiến  thế giới ảo của riêng họ dần chi phối ra đến ngoài đời thực.

Trong cuộc đời này, ai có thể cưỡng lại những cơn gió bấc??? Nhưng, Leo đã có thời điểm hiện diện ở đó, dù không phải sự hiện hữu vật chất, để giúp Emmi cưỡng lại những cơn gió bấc mà cô luôn sợ hãi, những cơn gió mạnh mẽ thổi ngoài cửa sổ, thổi trong tâm hồn.

Và một ngày, Bernhard, chồng của Emmi biết về thế giới đó. Thế giới của những email và cơn gió bấc.

Kì thực, trong truyện này, mình thương Bernhard kinh khủng. Anh ta xuất hiện qua lời kể của Emmi, và, chỉ thực sự xuất đầu lộ diện bằng email gửi Leo, van xin Leo hãy gặp vợ mình, van xin anh hãy trở thành 1 con người cụ thể, bằng xương bằng thịt, có ưu điểm và khuyết điểm, để Leo có thể có khả năng bị tấn công, bị tiêu diệt, bị nhàm chán….Bởi lẽ chừng nào Leo còn tồn tại trong email, còn trong những mộng tưởng ngôn ngữ, anh còn bất khả chiến bại…

Email này của Bernhard đã dẫn đến cái kết của “Cưỡng cơn gió bấc”.

Mình, thích cái kết ấy. Một cái kết tất yếu, không thể khác. Nó có thể khiến những trái tim yêu mến cặp đôi Emmi và Leo tan vỡ, nhưng, nó là thế giới thực sự. Thế giới mà  mỗi người phải đối diện, không chỉ qua màn hình máy tính.

Thế nhưng, mặc dù thích cái kết ấy, rất rất thích,  mình cũng vẫn không thể cưỡng nổi, để cuối cùng, sau hai ngày đấu tranh vật vã, mình vẫn với tay lấy “Con sóng thứ 7”, phần tiếp  theo của câu chuyện. Sự chịu thua giống như thể sự thực rõ ràng, mình vẫn thường không cưỡng nổi những cơn gió bấc và để nó cuốn đi! (Căn bản chẳng ai che chắn hay kéo mình lại ^^)

“Con sóng thứ 7” vẫn chỉ là những email, nhưng kịch tính hơn, bất ngờ hơn, nhiều bí mật hơn. Và, cuối cùng, nó đem đến 1 cái kết viên mãn hơn, cái kết thỏa mãn cho mọi tâm hồn lãng mạn, rằng, tất cả những người yêu nhau, dù cách này hay cách khác, đều nên đến với nhau. Và những mối quan hệ, khi không còn tình yêu, thì hãy rời đi, một cách văn minh, dịu dàng, trìu mến.

Tác giả của 2 cuốn là Daniel Glattauer, người Áo. Khi đọc, trong lòng mình luôn có 1 sự ngưỡng mộ, bởi lẽ, ông viết về tâm lý phụ nữ đôi khi chuẩn đến từng milimet: Sự tò mò, tính chiếm hữu, sự ích kỉ, chủ ý khêu gợi, ý nghĩ về sự độc tôn và những lề thói thường tình của phụ nữ. Tuyệt vô cùng. Mình thì cứ đinh ninh 1 cây bút như thế này, hẳn có gì dây dưa đến nước Pháp, chẳng hiểu sao cứ nghĩ như vậy mãi.

“Cưỡng cơn gió bấc” ra đời năm 2006, thời điểm cực thịnh của YM và phương thức trao đổi thông tin qua email. Mình đã từng sống trong thời điểm đó, từng trải qua cảm giác mong đợi email của 1 người không bao giờ gặp mặt, một người mà mình có thể kể  về cuộc sống của mình từ việc một ngày ăn cơm mấy bát, tuần này thi mấy môn. Mình cũng từng có thời gian ngồi chat tung tóe với những người thân quen xa lạ về đủ thứ xanh đỏ tím vàng trong cuộc đời ^_^.

Và, vì thế, mình hiểu cảm giác ấy. Cảm giác náo nức, vui vẻ, kích động khi ta nói chuyện với một người mà ta không bao giờ lo lắng về sự gặp gỡ ngoài đời sẽ gây nỗi thất vọng thế nào, chỉ đơn giản là dùng 1 phương thức của ngôn ngữ để chia sẻ thế giới. Chỉ đơn giản là tận hưởng cuộc trò chuyện của những cung bậc cảm xúc cùng tần số. Và, thi thoảng, bứt ra khỏi tần số đấy, để diện kiến một cảm giác khác. Cảm giác của “con sóng thứ bảy”.

“Vâng, ở đây người ta kể cho nhau nghe về con sóng thứ bảy bất kham… Luôn là nó, lúc nào cũng là con sóng thứ bảy. Vì nó luôn vô tâm vô tính, lãng đãng, nổi loạn, đè lướt lên tất cả, nhào nặn tất cả lại từ đầu. Nó không biết quá khứ, chỉ biết hiện tại. Rồi sau đó mọi thứ đổi khác.  Tốt hơn hay xấu hơn? Chỉ có ai bị nó đè xuống mới đánh giá được, chỉ có ai cả gan đương đầu nó, để nó cuốn vào lòng…”

Mình, nhát gan, nhưng ưa kích thích. Sợ chết, nhưng vẫn muốn mạo hiểm. Và vì thế, vừa sợ vừa mong những “con sóng thứ bảy” tràn đến. Những con sóng không lường trước. Không toan tính. Những con sóng đã xô, sẽ xô đổ đi mọi thứ.

Và thu xếp cho 1 sự bắt đầu!

Posted in MỖI NGÀY MỘT CẢM XÚC | Để lại bình luận

BIẾT ĐÂU HÔM NAY GIỜI THƯƠNG….

Nghề mai mối – Lịch sử huy hoàng từ quá khứ đến hiện tại | hentocdo.vn

Kể từ khi tốt nghiệp Đại học đến ngày hôm nay, nghĩa là kinh qua khoảng gần chục năm cuộc đời, tôi có một nỗi ám ảnh các kiểu cuộc gọi có nội dung:

Nếu là bạn bè: Ê, con khỉ, dạo này mày có ai chưa? Chưa à! Tốt! Tao đã dấm cho mày một thằng được như quân xâm lược. Bố trí gặp gỡ làm tí không?

Nếu là mẹ già: Chiều nay có việc gì không? Có việc gì cũng gạt hết. Ngồi im ở nhà đoan trang hiền thục cho tôi. Làm cái gì? Còn làm cái gì nữa? Ba chục tuổi đầu rồi, tôi hết nước hết cái mới tìm được cái thằng này cho cô. Cô mà để sổng thì đừng có mà gọi tôi bằng mẹ…

Nếu là họ hàng: Này. Dì bảo. Tối nay sang nhà dì ăn cơm nhá. Trang điểm xinh xắn vào. Lúc ăn thì nói in ít thôi… Sao phải nói ít á? Ờ thì tối nay có một thằng ở cơ quan dì, nó…

Túm cái quần đùi lại là, nếu bạn là một cô gái đến tuổi phải lấy chồng, gia thế ổn cả, nghề nghiệp ok và và đáng ra theo lẽ thường tình phải sòn sòn sòn đô sòn đẻ một vài đứa con rồi, thế mà bạn vẫn ngồi im đấy, chưa có cái tờ giấy kết hôn nào đập vào mặt khiến bạn phải vung bút mà kí ngay một nhát, thì đảm bảo, bạn sẽ không dưới một lần nghe những kiểu hội thoại như trên. Có thể thêm vài dấu chấm và đôi ba dấu phẩy, nhưng tôi nghĩ nội dung cốt lõi không khác biệt gì mấy.

Bạn bảo vì sao tôi dám chắc thế à? Ờ… Nói chung cái này phải những người ế thâm niên như tôi mới hiểu được.

Cái hồi tôi còn thanh xuân phơi phới (hí hí), mà không thấy yêu đương gì, giang hồ hăng hái làm mai làm mối cho tôi với sự nhiệt tình không ngừng không nghỉ. Cứ như tất cả những người ấy chưa từng nghe cái câu “Ở đời có 4 cái ngu “làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu” bao giờ ấy. Họ sẵn sàng ngu, vui lòng ngu, miễn ra thấy con bé mà theo họ là rất “tiêu chuẩn” (nghĩa là không có gì xấu, và, có khi, hẳn là cũng chẳng có gì tốt híc híc) có thể yên bề gia thất. Thế nên là hồi ấy, có những tuần, tôi còn phải cân não để sắp lịch xem mặt cho khỏi trùng.

Thế rồi, thời gian thấm thoắt thoi đưa, qua vài năm sắp lịch, ngồi thủng nồi trôi rế ở các quán café, tôi chuyển dần từ chỗ “thanh xuân phơi phới” đến giai đoạn “tiềm năng ế” và cuối cùng là “ế thực sự”. Người thân của tôi cũng dần dà nhận ra tình thế của việc tôi cần phải đóng dấu vào mông và xuất chuồng ngay lập tức, đến mức, ai cũng phải cam kết thực hiện chỉ tiêu “mỗi người phải giới thiệu cho nó ít nhất một đứa”…

Và rồi, thời gian lại thắm thoắt thoi đưa, khỉ thật, tôi ghét cái từ “lại” này thế, nó làm tôi lập tức chễm chệ ngồi ở khu vực “đã toan về già”. Tôi bây giờ ở trong cái thời kì mà ngay cả những người sốt sắng nhất, nhiệt tình nhất cũng phải bảo “Tao vái mày cả nón. Giờ cao không tới thấp không thông như mày thì thôi… cứ ế luôn đi cho nó nhẹ nợ…”

À… nhưng lời nói không đi đôi với việc làm cho lắm. Nên thỉnh thoảng, những người thân yêu nhất của tôi lương tâm lại trỗi dậy, lại nghĩ không thể để nó cứ tơn hớn dung dăng dung dẻ thế này mãi được, lại kiên nhẫn liếc mắt đi, đưa mắt lại, hạ hết mức tiêu chuẩn xuống, xem còn kẻ nào may ra “đỡ” được cái quả bom câm ở trong nhà này nữa được không???

Và hệ quả, thỉnh thoảng điện thoại lại reng reng reng reng. Và tôi lại một lần nữa rất ngoan ngoãn phên phết, tran trát vài thứ hồng hồng đo đỏ lên mặt, nhét chân vào giầy cao gót, đến một nơi x, y, z nào đó để nở một nụ cười mậu dịch với người mà tôi chưa gặp bao giờ.

Hẳn là các bạn nghĩ, đi gặp nhiều thế, chẳng lẽ thất bại hết cả à!? Chẳng lẽ chẳng được ai? Hay là tôi là cái đứa dở hơi lại không bơi ngửa, không biết mình là ai, không thấy ai có thể hợp mắt để làm chồng mình??? Ôi, không phải thế. Không hẳn thế. Oan cho tôi quá. Oan này Thị Kính không đỡ được, Thị Mầu cũng không, và Thị Nở lại càng không nốt.

Để tôi giãi bày cái nhé. Với đội ngũ hùng hậu chăm lo chuyện hôn nhân đại sự của tôi, thì tất lẽ dĩ ngẫu, mọi người phân tích trường hợp của tôi, cụ thể trên những tiêu chí phẩm chất, sức khỏe, nhan sắc, công việc, năng lực, nền tảng gia đình… chán chê mê mỏi ra rồi. Tôi mà không hiểu bản thân mình thì chắc ối người sẽ làm cho tôi hiểu, bắt tôi phải ý thức giá trị của tôi trên thị trường hôn nhân là thế nào. Để tôi đừng có mà chạy vào rừng mơ bắt con tưởng bở, mơ mộng những tình yêu hoàng tử lọ lem cao tít trên cây mít nữa. Và tất nhiên, tôi cũng thấm nhuần tư tưởng, đừng có mà “kén cá chọn canh”, đừng có “ăn mày mà đòi xôi gấc” nữa. (Lạc đề tí, thật ra tôi thích ăn xôi gấc thật mà, hihi)

Ờ… Quay lại chủ đề chính. Thế nghĩa là gì. Nghĩa là tôi cũng thực tế lắm lắm. Tôi chẳng tơ tưởng cao sang gì. Tôi lại còn học tập tốt, lao động tốt, khiêm tốn thật thà dũng cảm.

Nhưng mà tôi vẫn ế. Thế thì là cái làm sao?

Thật ra, chuyện hai con người gặp mặt nhau qua một kênh giới thiệu, thì có một số thứ có thể khiến khổ chủ và các nhân vật liên quan tương đối yên tâm. Vì người giới thiệu biết cả đôi, gia đình hoàn cảnh, tính cách cũng đều được cân đong đo đếm để có sự phù hợp nhất định rồi, cho nên lẽ thường thì cũng không lệch pha cho lắm. Thế nhưng, việc hai người xa lạ cùng nhắm đến cái đích kết hôn, mà gặp nhau, thông qua dăm ba câu chuyện trên giời dưới biển, thì kết quả của nó thường phân chia ra những kiểu dạng cơ bản thế này.

Một. Tôi thích. Người ta không thích.

Hai. Người ta thích. Tôi không thích.

Ba. Cả hai chúng tôi đều không thích (Vụ này rất dễ giải quyết. Giải tán khẩn trương, nàng rẽ trái chàng rẽ phải, chổng mông vào nhau ngay lập tức!)

Bốn. Cả hai chúng tôi đều thích (Úi, cái này nó mỹ mãn ra phết. Nhưng những gì mỹ mãn nó lại thường hiếm hoi, huhu!!!).

Năm. Cả hai chúng ta đều không thích nhưng mà cũng không phải ghét. Thế thì thử gặp nhau thêm vài lần nữa xem nó dư lào!!!!

Đại loại lằn ngoằn thế. Tôi thì hầu như kiểu nào cũng kinh qua rồi. Nhưng, dù kết quả thế nào, thì chung kết lại, cuối cùng tôi vẫn… thất bại. Bằng chứng là giờ đây, tôi vẫn đang ngồi đây, kể lể về lịch sử mai mối của mình với sự ngậm ngùi không bút nào tả xiết (may ra bàn phím mới tả xiết thôi!!!)

Công nhận, cứ đến đoạn ngậm ngùi là lại muốn… rung đùi. Cái sự ế làm tôi gõ mổ cò những dòng này mà thấy lòng mề mình nó giải tỏa ghê gớm ấy. Úi úi úi… Cẩn thận… Suỵt, im lặng một tị nhé các đồng chí đồng cảnh ngộ và các đồng chí chưa bị lộ ơi!

Hự hự hự. Lò dò nãy giờ hơn chục phút mà tôi không viết thêm được chữ nào. Các bạn thông cảm, mẹ tôi đang lượn lờ quanh tôi nãy giờ như máy bay B52. Cụ mà thấy tôi hưng phấn chém tá lả về chuyện mối mai với thái độ cứ – như – không – phải – là – mình – ế thế này, có khi cụ cầm muôi đuổi tôi chạy quanh nhà mất. À, nói đến vụ cầm muôi đuổi quanh nhà, tôi chợt nghĩ đến một chuyện xảy ra cũng lâu rồi.

Chuyện là thế này. Có một lần, tôi được làm mối cho một anh chàng, anh này dựa theo tiêu chí mà nói thì rất là tương xứng với tôi. Gia cảnh như nhau. Học hành như nhau. Nhan sắc như nhau. Ế… như nhau. Nhưng chẳng hiểu cái làm sao, mỗi lần nói chuyện với tôi, anh chàng này cứ lẩy bà lẩy bẩy như có một chục thằng xăm trổ đầy mình chĩa súng vào thái dương ấy. Tôi có tí tự sướng, nghĩ bụng, bảo chắc bạn í có tí quý mình nên hồi hộp. Chắc vài bữa sẽ quen.

Nhưng mà khổ, anh chàng cứ hồi hộp mãi, mấy tháng sau vẫn hồi hộp, ngồi café với nhau, bạn cứ run hết cả người, nhìn vào khuôn mặt tái xám của bạn, tôi sợ tôi mà cứ lì lợm ngồi đấy, không khéo bạn tè ra quần mất. Sau khi ý thức được năng lực “gây sợ hãi” của mình, tôi quyết định dừng lại, không muốn tra tấn bạn thêm. Nhưng bạn ấy bảo, bạn ấy vẫn muốn “được tra tấn”. Tuy vậy, rất dứt khoát và lưu loát, tôi bảo stop here.

À, và sau đấy thì tôi bị mắng là cái đồ kén cá chọn canh, và bị mẹ tôi cầm muôi và các loại chổi lông gà đuổi cho te tua cờ lo rua cả tuần trời. Nghĩ lại mà vẫn thấy thương tâm!!!!! Viết một mét chấm than vẫn chưa thấy đủ.

Lại còn có bạn khác nữa, cũng khiến tôi chạy vòng quanh nhà, chạy cả ra đường. Thỉnh thoảng mỗi khi xuân qua đông tới, mẹ tôi lại nhắc đến bạn ấy với sự ngậm ngùi vì sổng anh rể hụt, và sau sự ngậm ngùi, thế nào mẹ cũng sa sả vài câu mắng mỏ vì cái tội tôi để mất một “con cá to”, con cá mà đáng ra đã là vị cứu tinh của cả cái nhà này!!! Tôi nghĩ, chắc cuộc đời mai mối của tôi dài vài cây số, người nọ chồng lên cả người kia, nhưng chắc riêng bạn ấy thì tôi sẽ không bao giờ quên.

Vì sao không quên ư? Vì là thế này. Ngày Valentine năm đó, tôi rất hớn hở, váy vó tung trời chạy ra chỗ hẹn, bụng hăm hở nghĩ có khi phen này “thiết lập quan hệ ngoại giao” mật thiết cũng nên. Đến nơi, thấy bạn đã chờ sẵn. Bạn rưng rưng chìa ra cho tôi một bông vạn thọ và một gói kẹo lạc, khiến tôi mặt đần như kẻ nợ nần. Tối về, tôi vắt chân lên trán tư duy cả đêm vẫn không hiểu ẩn ý của bạn là gì. Có phải ý bạn ấy muốn chúc tôi sống lâu trăm tuổi và cả đời an lạc hay không… Dù cố gắng tự cảm động với ý nghĩa tích cực mà tôi tự suy diễn, nhưng nhìn bông cúc vạn thọ ủ rũ và gói kẹo lạc hàng giả đến kiến không buồn gặm kia, tôi vẫn không thể xao động một ngón chân nào cả. Và sau đấy, bạn lại hẹn tôi đi uống trà, chuyện uống trà này cũng dài như một dòng sông. Ối ối cái gì thế nhỉ? Ơ… Có điện thoại. Hô hô.

Số gì lạ hoắc thế này. Alo, hả, à ờ… Là mày à! Tao nhớ mà, nhớ mà! Bọn mình học với nhau cấp 1 còn gì. Ặc. Uống bia bọt gì cái trời này. Hả? Cái gì? Một anh chàng đẹp trai lai chó kiếm có khó tìm á. Thật không? Tao tưởng đàn ông độc thân, không gay, không rượu chè hút chích, tính tình tốt lại còn yêu động vật đã tuyệt chủng cả rồi… Vẫn còn sót à! Ô kê các con dê, tao tới ngay! Nhé nhé.

Cạch cạch. Tôi tắt điện thoại rồi. Ờ… Bạn cấp một mà nhiệt tình thế đấy. Mà sao nó biết tôi ế nhỉ??? Chiệp chiệp… À, mà tôi nói đến đâu rồi… Đến cái gì rồi ấy nhỉ??? Sao tự dưng đầu đặc như chè thế này???

.

.

.

.

.

Hơ hơ, có tí xấu hổ nhưng mà thôi các bạn ạ, thôi thì để lần khác chúng ta dưa cà mắm muối nhé. Tôi phải đi đây. Tôi phải sơn sơn phết phết vài thứ hồng hồng đo đỏ lên mặt mình đây, không có thời gian hầu chuyện các bạn lâu!

Thật chứ, tôi có tha thiết gì hẹn hò mối mai đâu. Nhưng mà lần nào cũng thế, nghe những cuộc điện thoại mang nội dung thế này, tôi bao giờ cũng vặn hết nơ ron thần kinh Tích Cực cho nó chạy khắp người (đây là sự báo hiếu duy nhất tôi có thể làm cho mẹ già nhà tôi). Ừ thì kinh nghiệm thương đau, khiến 99% tôi chẳng chẳng hi vọng gì đâu, nhưng mà, vẫn còn 1% le lói. Biết đâu hôm nay giời thương, tôi lại chẳng xách cổ một thằng con rể về cho bố mẹ tôi vui lòng ấy chứ.

Các bạn, chúc tôi may mắn đi nào :D

  P/s: Một bài viết có 1 chút sự thực cộng rất nhiều hư cấu :))). Tự dưng hôm nay có chị nhờ mình viết bài, lục tìm thì lại moi ra cái này, viết từ lẩu lâu. Đọc vẫn cười cứ như là không phải mình… ế ý :v :v :v

Posted in LINH TINH | 5 phản hồi

QUÀ ĐẦU NĂM…

Có lẽ ít có món quà nào đặc biệt với mình đến thế. Một cuốn sách nhỏ bé, mỏng manh, đơn giản.
Và tác giả là mình.
Ngày đó, khi NXB Kim Đồng in những tập truyện bé xinh, dành riêng cho tuổi mới lớn, mình đã gom những truyện viết từ thời thò lò mũi xanh, ngây thơ kinh khủng, in vào 1 tập, lấy 1 cái tên cũng “lúa” không kém: “Những lối về miền hoa”. Cuốn sách khi ấy có giá 6 nghìn đồng.
Alex nhà mình hồi ấy còn ở Kim Đồng, thấy cuốn truyện còn ngạc nhiên bảo, ơ, của học trò tôi. Thấy người ta định trao giải, còn gạt phắt đi, bảo trao làm gì, hỏng người. Sau đấy, hỉ hả kể với mình thế, mặc cho mặt mình ngắn tũn.
In được cuốn này, mình bắt bạn bè đi mua bằng hết. Thẻ sách Alex cho, mình lấy sách của mình cũng nhiều, thế mà, chẳng hiểu quay đi quay lại thế nào, bị trấn lột hết, trên tay không còn cuốn nào cả. Tìm ở hiệu sách thì hết. Hỏi xin lại đám bạn, chúng nó tốt thật cơ, không đứa nào tặng lại mình. Ki dã man thật đấy!
Sau này, nhiều người hay hỏi mình về cuốn sách đầu tay. Mình nhắc tên, nhưng khi họ hỏi thì đành ngượng nghịu bảo không còn. Ngại thế chứ.
Hôm rồi, có 1 cô bé đi du học bên Úc, inbox mình bảo, chị ơi “Những lối về miền hoa” rất hay, em đọc muốn rưng rưng. Chị có tính tái bản hay post blog không?”
Cô bé kiếm được cuốn truyện của mình ở thư viện bên Úc, tìm cách mua lại. Và cô bé nhắn mình, nói mặc dù em đã sở hữu nó rồi, nhưng vẫn muốn chị post cho mọi người cùng đọc, vì nó hay mà.
Mình có chút ngại, vì truyện ngày xưa, cũ cũ, ngốc nghếch bỏ xừ ấy. Sau đó, chuyện trò hồi lâu, cô bé biết mình không còn cuốn nào, nên nói, vậy để em tặng lại chị.


Vậy là, cuốn sách nhỏ bé, đi một hành trình dài, từ VN sang Úc, và theo lời cô bé thì, cuốn sách đã nằm ở thư viện rất lâu, qua tay nhiều sinh viên Việt Nam du học tại đây, khi đến tay cô bé thì đã “te tua” mất rồi.
Và giờ này, cuốn sách đó đã lại ở trên tay mình, với lời đề tặng dễ thương từ cô bé ấy. Dù cô bé nói sách “te tua” nhưng mình thấy sách vẫn được giữ cẩn thận, và mình vô cùng ấm lòng với món quà nhỏ bé ấy.
Cảm ơn em. Chi Heo. Người đã cho chị thật nhiều sự ủng hộ cùng thương mến. Người đã tặng chị một món quà, mà thực sự, làm chị vô cùng cảm động và ấm áp.
Ôm em!

Posted in ME | 3 phản hồi

BÊN NHAU TRỌN ĐỜI

Trong những ngày dân tình sôi lên sùng sục vì BNTĐ, mình cũng… sôi lên. Hihi, thế là sáng dậy sớm, đến cơ quan, bật quạt sưởi, pha 1 tách trà, và ngồi xem BNTĐ.
Về BNTĐ phiên bản văn học của Cố Mạn, mình từng viết khá nhiều note. Có lẽ vì đọc rất nhiều lần. Thuộc đến từng chi tiết. Vậy mà mình vẫn luôn đọc lại. Và vẫn luôn dễ chịu.

BNTĐ của Cố Mạn là câu chuyện ngọt ngào, cảm giác như thể ngày đông bàn tay lành lạnh, được chạm vào một một làn hơi ấm. Như thể vị trà sữa dịu dàng. Như thể được một vòng tay ôm rất nhiều trìu mến. Sự cẩn trọng, tinh tế, và điềm tĩnh của Cố Mạn đã đem đến một BNTĐ làm người ta yêu mến, nhớ nhung, mơ mộng về nhân duyên cuộc đời nhiều hơn làm người ta nể phục về sự sáng tạo trong văn phong, câu chuyện, hay nhân vật.

Khi BNTĐ được chuyển thể thành phim, do chính tay Cố Mạn cùng đồng nghiệp chuyển thể, người ta mới thấy được sự yêu quý của bạn đọc với câu chuyện này cuồng nhiệt như thế nào. Những sự chờ đợi, hi vọng, phấp phỏng, âu lo của độc giả được thể hiện đầy sôi động trong 1 chiến lược truyền thông bài bản.

Mình, cũng tạm coi là người quen với việc chuyển thể các chuyện từ văn học sang một thể loại khác là phim truyền hình, hiểu được phần nào những khó khăn và áp lực khi phải chuyển thể một nguyên tác quá thành công. Đặc biệt, khi những nhân vật đầy bay bổng trong hình dung tưởng tượng giờ đây lại được định hình cụ thể trong những con người cụ thể không kém.

Có nhiều thứ sẽ mất đi, sự mộng tưởng chẳng hạn. Hẳn rồi. Nhưng lại có những sống động hiện thực thay thế. Và mình nghĩ, ở khía cạnh này “BNTĐ” phiên bản phim truyền hình khá thành công.

Về phim, xem được 20 tập thì mình nghĩ thế này.

1. Phim giữ được tốt tinh thần của truyện. Và những nhân vật chính, chọn khá hợp vai.

2. Màu phim được chỉnh sang tông trầm, nhưng vẫn khá ấm áp chứ không lạnh lẽo. Đây là một màu phim phù hợp. Nhưng đoạn generic vẫn hơi bị trầm quá.

3. Phim tiết tấu chậm rãi. Tuy vậy, mạch cảm xúc vẫn ổn. Có điều, mình nghĩ, dù thế nào vẫn có cảm giác hơi dài và bị bôi chuyện. Nếu gói lại trong 20 tập thì sẽ là 1 độ dài vừa đủ, vừa xinh. Nhưng cái này có lẽ lại dính đến lợi nhuận của sản xuất và khung phát sóng 2 tập/ngày, nên chắc ngắn quá thì không ổn.

4. Nhạc phim bị đẩy quá nhiều, thành ra, có những chỗ cần nhấn, thì hiệu quả lại không còn được như mong đợi.

5. Những xử lí về nhân vật khác đi, như Dĩ Văn (Dĩ Mai), Ưng Quân (Ưng Huy) cũng là hợp lý. P/s, giọng của Ưng Quân nam tính và hay hơn giọng của bạn Dĩ Thâm mới chết chứ. Ưng Quân là 1 vai hay, nhưng xử lý ở tập 20, trong đoạn bữa ăn, cảm giác Ưng Quân bị non đi. Mình không thích cách xử lý này lắm.

6. Bạn diễn viên đóng Hà Dĩ Thâm thời đại học thật là làm mình “đập đầu vào tường”. Ôi, sao hoàng tử khoa Luật mà trông như một… con ngóe vậy. Cảnh cận mặt thì còn đỡ, dù sao cũng được cái mặt dễ nhìn, nhưng cứ rút ra làm cảnh toàn, thì cứ như thể anh nào đi lạc từ năm 45 sang thế kỉ mới vậy. Thật là đau mề. Bạn Viêm cũng làm mình “choáng”. Không biết có phải để tôn lên vẻ “ngọc thụ lâm phong” của bạn Dĩ Thâm mà người ta chọn bạn Viêm trông vừa quê, vừa xấu vừa già vậy không? Nhưng âu cũng là một nét mới. Và anh này thì đóng không tồi. Bạn Thiếu Mai thì mình không thích lắm. À, mình thích cô bé đóng Mặc Sênh thời Đại học. Thực sự đáng yêu.

7. Nhìn cuối tập 20, bạn Dĩ Thâm và bạn Ưng Huy oánh bi a với nhau, thật là đẹp rụng rời. Nhìn mà ngứa tay chân. Trồi ôi, hình như từ đợt làm bìa Gái già xì tin bản đầu đến giờ, mình chưa chơi 1 ván nào ấy.

8. Và điều cuối cùng là, dù phiên bản nào đi nữa, thì mình vẫn luôn yêu mến BNTĐ. Rất nhiều người từng bảo, thật ra, BNTĐ đâu có gì quá đặc biệt, mà vì sao được yêu mến như vậy. Mình thì nghĩ, câu chuyện đã có 1 thời điểm ra đời thuận lợi, cùng rất nhiều những yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa khác. Và Cố Mạn, thì đã hiện thực hóa giấc mơ của mọi cô gái, từ lứa tuổi mới lớn, đến trưởng thành về một tình yêu bền lâu, sâu đậm, về sự cô đơn, và chờ đợi. Khi mà cuộc sống mỗi ngày một mai một về các giá trị, khi tình yêu, hôn nhân dường như chẳng còn nhiều sự đảm bảo, thì lời hứa hẹn về một hạnh phúc mãi mãi, sự ấm áp bền lâu luôn là thứ làm người ta ngưỡng mộ.

 

Posted in CẢM NHẬN PHIM | 1 Phản hồi