BIẾT ĐÂU HÔM NAY GIỜI THƯƠNG….

Nghề mai mối – Lịch sử huy hoàng từ quá khứ đến hiện tại | hentocdo.vn

Kể từ khi tốt nghiệp Đại học đến ngày hôm nay, nghĩa là kinh qua khoảng gần chục năm cuộc đời, tôi có một nỗi ám ảnh các kiểu cuộc gọi có nội dung:

Nếu là bạn bè: Ê, con khỉ, dạo này mày có ai chưa? Chưa à! Tốt! Tao đã dấm cho mày một thằng được như quân xâm lược. Bố trí gặp gỡ làm tí không?

Nếu là mẹ già: Chiều nay có việc gì không? Có việc gì cũng gạt hết. Ngồi im ở nhà đoan trang hiền thục cho tôi. Làm cái gì? Còn làm cái gì nữa? Ba chục tuổi đầu rồi, tôi hết nước hết cái mới tìm được cái thằng này cho cô. Cô mà để sổng thì đừng có mà gọi tôi bằng mẹ…

Nếu là họ hàng: Này. Dì bảo. Tối nay sang nhà dì ăn cơm nhá. Trang điểm xinh xắn vào. Lúc ăn thì nói in ít thôi… Sao phải nói ít á? Ờ thì tối nay có một thằng ở cơ quan dì, nó…

Túm cái quần đùi lại là, nếu bạn là một cô gái đến tuổi phải lấy chồng, gia thế ổn cả, nghề nghiệp ok và và đáng ra theo lẽ thường tình phải sòn sòn sòn đô sòn đẻ một vài đứa con rồi, thế mà bạn vẫn ngồi im đấy, chưa có cái tờ giấy kết hôn nào đập vào mặt khiến bạn phải vung bút mà kí ngay một nhát, thì đảm bảo, bạn sẽ không dưới một lần nghe những kiểu hội thoại như trên. Có thể thêm vài dấu chấm và đôi ba dấu phẩy, nhưng tôi nghĩ nội dung cốt lõi không khác biệt gì mấy.

Bạn bảo vì sao tôi dám chắc thế à? Ờ… Nói chung cái này phải những người ế thâm niên như tôi mới hiểu được.

Cái hồi tôi còn thanh xuân phơi phới (hí hí), mà không thấy yêu đương gì, giang hồ hăng hái làm mai làm mối cho tôi với sự nhiệt tình không ngừng không nghỉ. Cứ như tất cả những người ấy chưa từng nghe cái câu “Ở đời có 4 cái ngu “làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu” bao giờ ấy. Họ sẵn sàng ngu, vui lòng ngu, miễn ra thấy con bé mà theo họ là rất “tiêu chuẩn” (nghĩa là không có gì xấu, và, có khi, hẳn là cũng chẳng có gì tốt híc híc) có thể yên bề gia thất. Thế nên là hồi ấy, có những tuần, tôi còn phải cân não để sắp lịch xem mặt cho khỏi trùng.

Thế rồi, thời gian thấm thoắt thoi đưa, qua vài năm sắp lịch, ngồi thủng nồi trôi rế ở các quán café, tôi chuyển dần từ chỗ “thanh xuân phơi phới” đến giai đoạn “tiềm năng ế” và cuối cùng là “ế thực sự”. Người thân của tôi cũng dần dà nhận ra tình thế của việc tôi cần phải đóng dấu vào mông và xuất chuồng ngay lập tức, đến mức, ai cũng phải cam kết thực hiện chỉ tiêu “mỗi người phải giới thiệu cho nó ít nhất một đứa”…

Và rồi, thời gian lại thắm thoắt thoi đưa, khỉ thật, tôi ghét cái từ “lại” này thế, nó làm tôi lập tức chễm chệ ngồi ở khu vực “đã toan về già”. Tôi bây giờ ở trong cái thời kì mà ngay cả những người sốt sắng nhất, nhiệt tình nhất cũng phải bảo “Tao vái mày cả nón. Giờ cao không tới thấp không thông như mày thì thôi… cứ ế luôn đi cho nó nhẹ nợ…”

À… nhưng lời nói không đi đôi với việc làm cho lắm. Nên thỉnh thoảng, những người thân yêu nhất của tôi lương tâm lại trỗi dậy, lại nghĩ không thể để nó cứ tơn hớn dung dăng dung dẻ thế này mãi được, lại kiên nhẫn liếc mắt đi, đưa mắt lại, hạ hết mức tiêu chuẩn xuống, xem còn kẻ nào may ra “đỡ” được cái quả bom câm ở trong nhà này nữa được không???

Và hệ quả, thỉnh thoảng điện thoại lại reng reng reng reng. Và tôi lại một lần nữa rất ngoan ngoãn phên phết, tran trát vài thứ hồng hồng đo đỏ lên mặt, nhét chân vào giầy cao gót, đến một nơi x, y, z nào đó để nở một nụ cười mậu dịch với người mà tôi chưa gặp bao giờ.

Hẳn là các bạn nghĩ, đi gặp nhiều thế, chẳng lẽ thất bại hết cả à!? Chẳng lẽ chẳng được ai? Hay là tôi là cái đứa dở hơi lại không bơi ngửa, không biết mình là ai, không thấy ai có thể hợp mắt để làm chồng mình??? Ôi, không phải thế. Không hẳn thế. Oan cho tôi quá. Oan này Thị Kính không đỡ được, Thị Mầu cũng không, và Thị Nở lại càng không nốt.

Để tôi giãi bày cái nhé. Với đội ngũ hùng hậu chăm lo chuyện hôn nhân đại sự của tôi, thì tất lẽ dĩ ngẫu, mọi người phân tích trường hợp của tôi, cụ thể trên những tiêu chí phẩm chất, sức khỏe, nhan sắc, công việc, năng lực, nền tảng gia đình… chán chê mê mỏi ra rồi. Tôi mà không hiểu bản thân mình thì chắc ối người sẽ làm cho tôi hiểu, bắt tôi phải ý thức giá trị của tôi trên thị trường hôn nhân là thế nào. Để tôi đừng có mà chạy vào rừng mơ bắt con tưởng bở, mơ mộng những tình yêu hoàng tử lọ lem cao tít trên cây mít nữa. Và tất nhiên, tôi cũng thấm nhuần tư tưởng, đừng có mà “kén cá chọn canh”, đừng có “ăn mày mà đòi xôi gấc” nữa. (Lạc đề tí, thật ra tôi thích ăn xôi gấc thật mà, hihi)

Ờ… Quay lại chủ đề chính. Thế nghĩa là gì. Nghĩa là tôi cũng thực tế lắm lắm. Tôi chẳng tơ tưởng cao sang gì. Tôi lại còn học tập tốt, lao động tốt, khiêm tốn thật thà dũng cảm.

Nhưng mà tôi vẫn ế. Thế thì là cái làm sao?

Thật ra, chuyện hai con người gặp mặt nhau qua một kênh giới thiệu, thì có một số thứ có thể khiến khổ chủ và các nhân vật liên quan tương đối yên tâm. Vì người giới thiệu biết cả đôi, gia đình hoàn cảnh, tính cách cũng đều được cân đong đo đếm để có sự phù hợp nhất định rồi, cho nên lẽ thường thì cũng không lệch pha cho lắm. Thế nhưng, việc hai người xa lạ cùng nhắm đến cái đích kết hôn, mà gặp nhau, thông qua dăm ba câu chuyện trên giời dưới biển, thì kết quả của nó thường phân chia ra những kiểu dạng cơ bản thế này.

Một. Tôi thích. Người ta không thích.

Hai. Người ta thích. Tôi không thích.

Ba. Cả hai chúng tôi đều không thích (Vụ này rất dễ giải quyết. Giải tán khẩn trương, nàng rẽ trái chàng rẽ phải, chổng mông vào nhau ngay lập tức!)

Bốn. Cả hai chúng tôi đều thích (Úi, cái này nó mỹ mãn ra phết. Nhưng những gì mỹ mãn nó lại thường hiếm hoi, huhu!!!).

Năm. Cả hai chúng ta đều không thích nhưng mà cũng không phải ghét. Thế thì thử gặp nhau thêm vài lần nữa xem nó dư lào!!!!

Đại loại lằn ngoằn thế. Tôi thì hầu như kiểu nào cũng kinh qua rồi. Nhưng, dù kết quả thế nào, thì chung kết lại, cuối cùng tôi vẫn… thất bại. Bằng chứng là giờ đây, tôi vẫn đang ngồi đây, kể lể về lịch sử mai mối của mình với sự ngậm ngùi không bút nào tả xiết (may ra bàn phím mới tả xiết thôi!!!)

Công nhận, cứ đến đoạn ngậm ngùi là lại muốn… rung đùi. Cái sự ế làm tôi gõ mổ cò những dòng này mà thấy lòng mề mình nó giải tỏa ghê gớm ấy. Úi úi úi… Cẩn thận… Suỵt, im lặng một tị nhé các đồng chí đồng cảnh ngộ và các đồng chí chưa bị lộ ơi!

Hự hự hự. Lò dò nãy giờ hơn chục phút mà tôi không viết thêm được chữ nào. Các bạn thông cảm, mẹ tôi đang lượn lờ quanh tôi nãy giờ như máy bay B52. Cụ mà thấy tôi hưng phấn chém tá lả về chuyện mối mai với thái độ cứ – như – không – phải – là – mình – ế thế này, có khi cụ cầm muôi đuổi tôi chạy quanh nhà mất. À, nói đến vụ cầm muôi đuổi quanh nhà, tôi chợt nghĩ đến một chuyện xảy ra cũng lâu rồi.

Chuyện là thế này. Có một lần, tôi được làm mối cho một anh chàng, anh này dựa theo tiêu chí mà nói thì rất là tương xứng với tôi. Gia cảnh như nhau. Học hành như nhau. Nhan sắc như nhau. Ế… như nhau. Nhưng chẳng hiểu cái làm sao, mỗi lần nói chuyện với tôi, anh chàng này cứ lẩy bà lẩy bẩy như có một chục thằng xăm trổ đầy mình chĩa súng vào thái dương ấy. Tôi có tí tự sướng, nghĩ bụng, bảo chắc bạn í có tí quý mình nên hồi hộp. Chắc vài bữa sẽ quen.

Nhưng mà khổ, anh chàng cứ hồi hộp mãi, mấy tháng sau vẫn hồi hộp, ngồi café với nhau, bạn cứ run hết cả người, nhìn vào khuôn mặt tái xám của bạn, tôi sợ tôi mà cứ lì lợm ngồi đấy, không khéo bạn tè ra quần mất. Sau khi ý thức được năng lực “gây sợ hãi” của mình, tôi quyết định dừng lại, không muốn tra tấn bạn thêm. Nhưng bạn ấy bảo, bạn ấy vẫn muốn “được tra tấn”. Tuy vậy, rất dứt khoát và lưu loát, tôi bảo stop here.

À, và sau đấy thì tôi bị mắng là cái đồ kén cá chọn canh, và bị mẹ tôi cầm muôi và các loại chổi lông gà đuổi cho te tua cờ lo rua cả tuần trời. Nghĩ lại mà vẫn thấy thương tâm!!!!! Viết một mét chấm than vẫn chưa thấy đủ.

Lại còn có bạn khác nữa, cũng khiến tôi chạy vòng quanh nhà, chạy cả ra đường. Thỉnh thoảng mỗi khi xuân qua đông tới, mẹ tôi lại nhắc đến bạn ấy với sự ngậm ngùi vì sổng anh rể hụt, và sau sự ngậm ngùi, thế nào mẹ cũng sa sả vài câu mắng mỏ vì cái tội tôi để mất một “con cá to”, con cá mà đáng ra đã là vị cứu tinh của cả cái nhà này!!! Tôi nghĩ, chắc cuộc đời mai mối của tôi dài vài cây số, người nọ chồng lên cả người kia, nhưng chắc riêng bạn ấy thì tôi sẽ không bao giờ quên.

Vì sao không quên ư? Vì là thế này. Ngày Valentine năm đó, tôi rất hớn hở, váy vó tung trời chạy ra chỗ hẹn, bụng hăm hở nghĩ có khi phen này “thiết lập quan hệ ngoại giao” mật thiết cũng nên. Đến nơi, thấy bạn đã chờ sẵn. Bạn rưng rưng chìa ra cho tôi một bông vạn thọ và một gói kẹo lạc, khiến tôi mặt đần như kẻ nợ nần. Tối về, tôi vắt chân lên trán tư duy cả đêm vẫn không hiểu ẩn ý của bạn là gì. Có phải ý bạn ấy muốn chúc tôi sống lâu trăm tuổi và cả đời an lạc hay không… Dù cố gắng tự cảm động với ý nghĩa tích cực mà tôi tự suy diễn, nhưng nhìn bông cúc vạn thọ ủ rũ và gói kẹo lạc hàng giả đến kiến không buồn gặm kia, tôi vẫn không thể xao động một ngón chân nào cả. Và sau đấy, bạn lại hẹn tôi đi uống trà, chuyện uống trà này cũng dài như một dòng sông. Ối ối cái gì thế nhỉ? Ơ… Có điện thoại. Hô hô.

Số gì lạ hoắc thế này. Alo, hả, à ờ… Là mày à! Tao nhớ mà, nhớ mà! Bọn mình học với nhau cấp 1 còn gì. Ặc. Uống bia bọt gì cái trời này. Hả? Cái gì? Một anh chàng đẹp trai lai chó kiếm có khó tìm á. Thật không? Tao tưởng đàn ông độc thân, không gay, không rượu chè hút chích, tính tình tốt lại còn yêu động vật đã tuyệt chủng cả rồi… Vẫn còn sót à! Ô kê các con dê, tao tới ngay! Nhé nhé.

Cạch cạch. Tôi tắt điện thoại rồi. Ờ… Bạn cấp một mà nhiệt tình thế đấy. Mà sao nó biết tôi ế nhỉ??? Chiệp chiệp… À, mà tôi nói đến đâu rồi… Đến cái gì rồi ấy nhỉ??? Sao tự dưng đầu đặc như chè thế này???

.

.

.

.

.

Hơ hơ, có tí xấu hổ nhưng mà thôi các bạn ạ, thôi thì để lần khác chúng ta dưa cà mắm muối nhé. Tôi phải đi đây. Tôi phải sơn sơn phết phết vài thứ hồng hồng đo đỏ lên mặt mình đây, không có thời gian hầu chuyện các bạn lâu!

Thật chứ, tôi có tha thiết gì hẹn hò mối mai đâu. Nhưng mà lần nào cũng thế, nghe những cuộc điện thoại mang nội dung thế này, tôi bao giờ cũng vặn hết nơ ron thần kinh Tích Cực cho nó chạy khắp người (đây là sự báo hiếu duy nhất tôi có thể làm cho mẹ già nhà tôi). Ừ thì kinh nghiệm thương đau, khiến 99% tôi chẳng chẳng hi vọng gì đâu, nhưng mà, vẫn còn 1% le lói. Biết đâu hôm nay giời thương, tôi lại chẳng xách cổ một thằng con rể về cho bố mẹ tôi vui lòng ấy chứ.

Các bạn, chúc tôi may mắn đi nào :D

  P/s: Một bài viết có 1 chút sự thực cộng rất nhiều hư cấu :))). Tự dưng hôm nay có chị nhờ mình viết bài, lục tìm thì lại moi ra cái này, viết từ lẩu lâu. Đọc vẫn cười cứ như là không phải mình… ế ý :v :v :v

Posted in LINH TINH | 3 phản hồi

QUÀ ĐẦU NĂM…

Có lẽ ít có món quà nào đặc biệt với mình đến thế. Một cuốn sách nhỏ bé, mỏng manh, đơn giản.
Và tác giả là mình.
Ngày đó, khi NXB Kim Đồng in những tập truyện bé xinh, dành riêng cho tuổi mới lớn, mình đã gom những truyện viết từ thời thò lò mũi xanh, ngây thơ kinh khủng, in vào 1 tập, lấy 1 cái tên cũng “lúa” không kém: “Những lối về miền hoa”. Cuốn sách khi ấy có giá 6 nghìn đồng.
Alex nhà mình hồi ấy còn ở Kim Đồng, thấy cuốn truyện còn ngạc nhiên bảo, ơ, của học trò tôi. Thấy người ta định trao giải, còn gạt phắt đi, bảo trao làm gì, hỏng người. Sau đấy, hỉ hả kể với mình thế, mặc cho mặt mình ngắn tũn.
In được cuốn này, mình bắt bạn bè đi mua bằng hết. Thẻ sách Alex cho, mình lấy sách của mình cũng nhiều, thế mà, chẳng hiểu quay đi quay lại thế nào, bị trấn lột hết, trên tay không còn cuốn nào cả. Tìm ở hiệu sách thì hết. Hỏi xin lại đám bạn, chúng nó tốt thật cơ, không đứa nào tặng lại mình. Ki dã man thật đấy!
Sau này, nhiều người hay hỏi mình về cuốn sách đầu tay. Mình nhắc tên, nhưng khi họ hỏi thì đành ngượng nghịu bảo không còn. Ngại thế chứ.
Hôm rồi, có 1 cô bé đi du học bên Úc, inbox mình bảo, chị ơi “Những lối về miền hoa” rất hay, em đọc muốn rưng rưng. Chị có tính tái bản hay post blog không?”
Cô bé kiếm được cuốn truyện của mình ở thư viện bên Úc, tìm cách mua lại. Và cô bé nhắn mình, nói mặc dù em đã sở hữu nó rồi, nhưng vẫn muốn chị post cho mọi người cùng đọc, vì nó hay mà.
Mình có chút ngại, vì truyện ngày xưa, cũ cũ, ngốc nghếch bỏ xừ ấy. Sau đó, chuyện trò hồi lâu, cô bé biết mình không còn cuốn nào, nên nói, vậy để em tặng lại chị.


Vậy là, cuốn sách nhỏ bé, đi một hành trình dài, từ VN sang Úc, và theo lời cô bé thì, cuốn sách đã nằm ở thư viện rất lâu, qua tay nhiều sinh viên Việt Nam du học tại đây, khi đến tay cô bé thì đã “te tua” mất rồi.
Và giờ này, cuốn sách đó đã lại ở trên tay mình, với lời đề tặng dễ thương từ cô bé ấy. Dù cô bé nói sách “te tua” nhưng mình thấy sách vẫn được giữ cẩn thận, và mình vô cùng ấm lòng với món quà nhỏ bé ấy.
Cảm ơn em. Chi Heo. Người đã cho chị thật nhiều sự ủng hộ cùng thương mến. Người đã tặng chị một món quà, mà thực sự, làm chị vô cùng cảm động và ấm áp.
Ôm em!

Posted in ME | 2 phản hồi

BÊN NHAU TRỌN ĐỜI

Trong những ngày dân tình sôi lên sùng sục vì BNTĐ, mình cũng… sôi lên. Hihi, thế là sáng dậy sớm, đến cơ quan, bật quạt sưởi, pha 1 tách trà, và ngồi xem BNTĐ.
Về BNTĐ phiên bản văn học của Cố Mạn, mình từng viết khá nhiều note. Có lẽ vì đọc rất nhiều lần. Thuộc đến từng chi tiết. Vậy mà mình vẫn luôn đọc lại. Và vẫn luôn dễ chịu.

BNTĐ của Cố Mạn là câu chuyện ngọt ngào, cảm giác như thể ngày đông bàn tay lành lạnh, được chạm vào một một làn hơi ấm. Như thể vị trà sữa dịu dàng. Như thể được một vòng tay ôm rất nhiều trìu mến. Sự cẩn trọng, tinh tế, và điềm tĩnh của Cố Mạn đã đem đến một BNTĐ làm người ta yêu mến, nhớ nhung, mơ mộng về nhân duyên cuộc đời nhiều hơn làm người ta nể phục về sự sáng tạo trong văn phong, câu chuyện, hay nhân vật.

Khi BNTĐ được chuyển thể thành phim, do chính tay Cố Mạn cùng đồng nghiệp chuyển thể, người ta mới thấy được sự yêu quý của bạn đọc với câu chuyện này cuồng nhiệt như thế nào. Những sự chờ đợi, hi vọng, phấp phỏng, âu lo của độc giả được thể hiện đầy sôi động trong 1 chiến lược truyền thông bài bản.

Mình, cũng tạm coi là người quen với việc chuyển thể các chuyện từ văn học sang một thể loại khác là phim truyền hình, hiểu được phần nào những khó khăn và áp lực khi phải chuyển thể một nguyên tác quá thành công. Đặc biệt, khi những nhân vật đầy bay bổng trong hình dung tưởng tượng giờ đây lại được định hình cụ thể trong những con người cụ thể không kém.

Có nhiều thứ sẽ mất đi, sự mộng tưởng chẳng hạn. Hẳn rồi. Nhưng lại có những sống động hiện thực thay thế. Và mình nghĩ, ở khía cạnh này “BNTĐ” phiên bản phim truyền hình khá thành công.

Về phim, xem được 20 tập thì mình nghĩ thế này.

1. Phim giữ được tốt tinh thần của truyện. Và những nhân vật chính, chọn khá hợp vai.

2. Màu phim được chỉnh sang tông trầm, nhưng vẫn khá ấm áp chứ không lạnh lẽo. Đây là một màu phim phù hợp. Nhưng đoạn generic vẫn hơi bị trầm quá.

3. Phim tiết tấu chậm rãi. Tuy vậy, mạch cảm xúc vẫn ổn. Có điều, mình nghĩ, dù thế nào vẫn có cảm giác hơi dài và bị bôi chuyện. Nếu gói lại trong 20 tập thì sẽ là 1 độ dài vừa đủ, vừa xinh. Nhưng cái này có lẽ lại dính đến lợi nhuận của sản xuất và khung phát sóng 2 tập/ngày, nên chắc ngắn quá thì không ổn.

4. Nhạc phim bị đẩy quá nhiều, thành ra, có những chỗ cần nhấn, thì hiệu quả lại không còn được như mong đợi.

5. Những xử lí về nhân vật khác đi, như Dĩ Văn (Dĩ Mai), Ưng Quân (Ưng Huy) cũng là hợp lý. P/s, giọng của Ưng Quân nam tính và hay hơn giọng của bạn Dĩ Thâm mới chết chứ. Ưng Quân là 1 vai hay, nhưng xử lý ở tập 20, trong đoạn bữa ăn, cảm giác Ưng Quân bị non đi. Mình không thích cách xử lý này lắm.

6. Bạn diễn viên đóng Hà Dĩ Thâm thời đại học thật là làm mình “đập đầu vào tường”. Ôi, sao hoàng tử khoa Luật mà trông như một… con ngóe vậy. Cảnh cận mặt thì còn đỡ, dù sao cũng được cái mặt dễ nhìn, nhưng cứ rút ra làm cảnh toàn, thì cứ như thể anh nào đi lạc từ năm 45 sang thế kỉ mới vậy. Thật là đau mề. Bạn Viêm cũng làm mình “choáng”. Không biết có phải để tôn lên vẻ “ngọc thụ lâm phong” của bạn Dĩ Thâm mà người ta chọn bạn Viêm trông vừa quê, vừa xấu vừa già vậy không? Nhưng âu cũng là một nét mới. Và anh này thì đóng không tồi. Bạn Thiếu Mai thì mình không thích lắm. À, mình thích cô bé đóng Mặc Sênh thời Đại học. Thực sự đáng yêu.

7. Nhìn cuối tập 20, bạn Dĩ Thâm và bạn Ưng Huy oánh bi a với nhau, thật là đẹp rụng rời. Nhìn mà ngứa tay chân. Trồi ôi, hình như từ đợt làm bìa Gái già xì tin bản đầu đến giờ, mình chưa chơi 1 ván nào ấy.

8. Và điều cuối cùng là, dù phiên bản nào đi nữa, thì mình vẫn luôn yêu mến BNTĐ. Rất nhiều người từng bảo, thật ra, BNTĐ đâu có gì quá đặc biệt, mà vì sao được yêu mến như vậy. Mình thì nghĩ, câu chuyện đã có 1 thời điểm ra đời thuận lợi, cùng rất nhiều những yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa khác. Và Cố Mạn, thì đã hiện thực hóa giấc mơ của mọi cô gái, từ lứa tuổi mới lớn, đến trưởng thành về một tình yêu bền lâu, sâu đậm, về sự cô đơn, và chờ đợi. Khi mà cuộc sống mỗi ngày một mai một về các giá trị, khi tình yêu, hôn nhân dường như chẳng còn nhiều sự đảm bảo, thì lời hứa hẹn về một hạnh phúc mãi mãi, sự ấm áp bền lâu luôn là thứ làm người ta ngưỡng mộ.

 

Posted in CẢM NHẬN PHIM | Để lại bình luận

THƯ TÌNH GỬI BẠN ĐỌC

 

Chào bạn,

Mình không biết bạn mở cuốn sách này ra với tâm trạng thế nào, vui hay buồn, cô đơn hay hạnh phúc, viên mãn hay khuyết hao? Mình cũng không biết cuốn sách này có khiến bạn thất vọng kiểu “Ôi, lại một câu chuyện tình yêu tầm phào vớ vẩn, đọc mất cả thời giờ” hay thở dài ngán ngẩm “Lại một đứa dở hơi không biết làm gì với cuộc đời nên bày ra trò viết lách linh tinh”…

Nhưng dù với tâm trạng nào đi nữa, khi bạn mở cuốn sách ra, khi gấp cuốn sách lại, mình vẫn tin rằng, trong cuộc đời có vạn điều xuôi ngược, triệu điều vô tình, tỉ thứ ngẫu nhiên này, chúng ta đã có một chữ “duyên” gặp gỡ nhau, trong câu chuyện này, trong trang sách này.

“Hót boi và Eo 58” là một lời hẹn của mình với chính mình, khi khép lại câu chuyện của “Gái già xì tin”. Cái kết có hậu của nàng gái già Dương xì tin xì khói với anh chàng “sơ mi đen” điềm đạm đã biến Quân, “anh hai bảy” với đôi mắt một mí và nụ cười rộng ngoác mang tai trở thành một chàng… nam phụ. Mình, nàng tác giả luôn mắc bệnh tự yêu nhân vật của mình thái quá, đã cắn rứt không thôi vì đã để bạn Quân của mình cô đơn lẻ bóng. Mình tự hứa với lòng sẽ dành tặng cho Quân một “nàng dâu” như ý nguyện.

Cũng có lẽ vì lí do đó, mình đã dành một phần lớn thời lượng của Ngoại truyện “Gái già xì tin” để tìm cho Quân một cô nàng xứng lứa vừa đôi…

Ấy thế nhưng, ngay cả khi Ái Thụy, cô gái với vòng eo nhỏ xíu xuất hiện cuộc đời của Quân, thì mình vẫn cảm thấy không vừa lòng. Và những độc giả của Gái già thì cũng không ngừng la ó đòi quyền “công bằng” cho anh chàng có kiểu tán gái tưng tửng nhưng lại rất mực chân thành ấy. Họ muốn Quân có một câu chuyện của riêng mình.

Và mình, tất nhiên cũng muốn thế. Nhưng mà, mình… bí. Mình chẳng nghĩ ra cái gì cả.

Cho đến mùa thu, đúng năm mình tròn 30 tuổi, khi mình đứng trên đỉnh Fanxipang, mây trời mờ mịt, ý nghĩ duy nhất lúc đó của mình bỗng nhiên lại là, mình muốn Quân, và cô gái định mệnh của anh, sẽ gặp lại nhau tại đây, trên đỉnh núi lưng chừng trời này.

Khi trở về Sapa, ngay trong quán café nhỏ đầy những giỏ hoa xinh xắn, vào một thời khắc thật đặc biệt, đúng 9h ngày 10, tháng 11 năm 2012, mình đã bắt tay viết những dòng đầu tiên, đưa Hot boi trở lại.

Nhưng hành trình của “Hot boi và Eo 58” không hề dễ dàng. Sau khi “đôi trẻ” gặp lại nhau rồi, thì mình lại bế tắc, không biết rồi “hai đứa nó” sẽ đi đến đâu. Chưa kể, sự ngẫu hứng quen thuộc đã khiến mình tung ra một loạt các nhân vật và rồi… rối tinh rối mù không biết làm sao để kết nối các nhân vật với nhau một cách hợp lý. Đã có lúc, mình nghĩ, thôi xong rồi! Chắc sẽ đứt gánh giữa đường rồi…

Cảm giác bỏ cuộc chưa bao giờ dễ chịu cả. Mỗi lần mở blog, nhìn những comment hỏi han, thúc giục, mình vừa thấy áy náy, lại vừa hơi xấu hổ. Cái tội vừa viết vừa post, khua chiêng gõ mõ ầm ĩ, nên khi mình tắc tị thì cả làng… biết ngay.

Nhưng cảm giác tệ hơn nữa chính là, mình nghĩ, mình đã thất hứa với chính mình.

Mình thất hứa với nhân vật của mình.

*

Và vì thế, bạn biết không, khi cuốn sách này ra đời, có mặt trên tay bạn, nó có thể mất của bạn vài phút lướt qua, hoặc vài ba tiếng lật qua lật lại. Có thể khiến bạn hài lòng hoặc không! Có thể bạn bực bội, thờ ơ, hào hứng, hoặc… chẳng có cảm xúc gì. Nhưng cũng có thể, vì một cơ duyên đặc biệt nào đó, bạn thích nó… (Ồ, nếu là điều đó, thì thật tuyệt hị hị)…

Nhưng dù với sắc thái nào, thì mình cũng cảm ơn bạn. Cảm ơn vì bạn đã ở đâu đó, trong mọi ngóc ngách của cuộc sống này, bỏ một chút tiền, một chút thời gian, cùng chia sẻ với mình một câu chuyện. Một câu chuyện tình có thể nói là quá chừng phổ biến giữa một anh đẹp trai và một nàng đẹp gái. Một câu chuyện mà mình đã vượt qua được sự “bỏ cuộc” để hoàn thành nó với sự kiên trì và nâng niu. Một câu chuyện mà cô nàng tác giả ế ẩm là mình vẫn gửi trong đó tỉ thứ mơ mộng về một thứ tình yêu mà không có nó, người ta vẫn sống nhăn răng; nhưng nếu có, người ta sẽ đủ đầy hơn, ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và biết trân trọng cuộc sống hơn rất nhiều.

Mình cảm ơn, vì bạn đã ở đó, như một chứng minh sống động, rằng mình đã không bỏ lỡ một lời hẹn ước, dù chỉ là hẹn ước với chính mình…

Trong cuộc sống, có những lời hẹn mà chỉ riêng mình ta biết.

Có những nguyện ước có thể sẽ chẳng bao giờ được nói ra thành lời.

Nhưng, nó vẫn luôn ở đó. Đợi chờ chúng ta có dũng khí thực hiện và đáp lời bằng những kết quả cụ thể. Dù có thể thất bại. Hay thành công. Nhưng sẽ chẳng bao giờ hối hận, vì với lời hẹn ấy, ta đã cố gắng hết mình.

Noel này, bạn có lời ước hẹn nào không? Với bản thân, hay với một người nào đó thật đặc biệt?

Nếu có, mình chúc bạn, sẽ không bao giờ bỏ lỡ.

Sẽ luôn là người đúng hẹn.

 

_From Gái gì xì tin with love_

 

P/s:

1. Giờ này, Hot boy đã có mặt ở khắp các ngả đường, các hiệu sách ở HN rồi. Thật hi vọng mọi người sẽ đón chào “bạn ấy”. Ở SG chắc các bạn sẽ có muộn hơn chút. Chắc cỡ Tết dương là có rồi.

2. Các bạn ở xa muốn mua sách trực tuyến, thì có thể đặt mua ở đây nhé.

http://tiki.vn/hot-boy-va-eo-58-p124373.html

3. Mình đang nghĩ đến việc ra 1 cuốn sách nho nhỏ vào dịp 8/3 năm sau. Mọi người thích 1 tập thơ + tản văn, hay là câu chuyện hoàn thành của “Chiều vàng bông cúc rối?”. Cả nhà cho mình ý kiến với nhé.

4. Và cũng đã những ngày cuối năm. Bạn Thủy sẽ dành 5 phần quà nho nhỏ, cho những bạn đọc thương mến của blog Nguoiduynhat83, những người đã luôn ủng hộ và dành cho bạn Thủy thật nhiều yêu quý trong năm qua.

Hihi, ai nghĩ mình sẽ nhận được quà thì giơ tay nào, ten tèn???

Posted in Uncategorized | 19 phản hồi

HÓT BOI 20.2

Thông báo chính thức: Ngày 24/12/ 2014, đúng dịp Noel, Hot Boy và Eo 58 sẽ có mặt trên các kệ sách ở Hà Nội. Mọi người nhớ ủng hộ bạn ấy nhé nhé nhé <3.

Bìa chính thức của bạn ấy đây nè.  Chúc cả nhà một mùa Giáng sinh an lành <3

Chương 20.2. “Yêu anh sẽ không phải là điều làm em hối hận”

Thụy nói xong thì lặng lẽ đan tay mình với tay Quân, và nghe hơi thở Quân vấn vít quanh mình. Khi cô nhất quyết trao gửi cuộc đời mình, cô nghĩ, cũng chẳng còn bí mật nào cần cất giữ. Nhưng khi cô chầm chậm ngẩng lên, thì chỉ thấy Quân sững ra, một vẻ mặt kì lạ. Anh hơi cười, tay siết lấy tay cô mạnh hơn. Rồi bất ngờ Quân kéo mạnh Thụy vào lòng, cằm anh tì lên trán Thụy.

Quân thực sự không muốn Thụy nhìn thấy khuôn mặt mình lúc này. Anh đã luôn hi vọng một ngày, những cánh cửa cuộc sống của Thụy sẽ mở ra với anh, để anh bước vào. Nhưng có lẽ không phải hôm nay. Không phải, khi mà chỉ tối qua thôi, dưới ánh đèn của một quán bar mở muộn, Ái Miên lúc lắc ly rượu, nhìn Quân cười cợt.

“Anh cứ đợi mà xem. Rồi nay mai thôi, nó sẽ chạy đến bên anh, sẽ kể anh nghe hết mọi chuyện. Nhưng… Trong cuộc đời này, chẳng có cái gì là sự thật. Chỉ có những cách nhìn. Mà trong những cách nhìn của nó, thế nào nó chẳng là người bị hại….”

Và bây giờ thì Thụy bước đến, như thể đã sẵn sàng để nói cho anh biết mọi điều. Bỗng nhiên, Quân lại sợ. Sợ nghe những điều Thụy nói, anh sẽ lại xa cách với cô hơn.

Chỉ những thông tin hôm qua Ái Miên ném ra, anh vẫn còn chưa tiêu hóa hết…

Quân lựng khựng hồi lâu, vô thức ôm Thụy chặt hơn. Rất lâu, rất lâu anh mới muốn giữ một người phụ nữ trong vòng tay mình thế này. Nhưng rồi lại sực nghĩ, mình chẳng hiểu, chẳng biết gì về cô ấy cả. Và thậm chí, anh còn không biết mình liệu có muốn hiểu, có muốn biết thêm về cô nữa hay không?

Trong lòng Quân, có một cái gì đó như thể cứ lạnh giá dần đi. Thụy có lẽ là người nhạy cảm, vậy nên, cô đẩy anh ra, ngước nhìn anh với một nụ cười bồn chồn và ngần ngại.

“Ừm… Nhưng mà nếu anh không có thắc mắc gì thì thôi.”

Thụy vừa nói vừa đứng lên, cầm lấy chiếc túi, cô mỉm cười với vẻ tự nhiên.

“Anh chắc mệt, nghỉ ngơi thêm đi nhé…”

Dứt lời, Thụy quay người bước đi. Cô vội vã không muốn để Quân nhìn thấy phút tủi thân của mình. Nhưng vừa đến cửa, bàn tay cô đã bị nắm lấy, kéo mạnh.

“Đừng đi!”

Thụy quay ập vào người Quân, lực kéo mạnh mẽ khiến vai cô phát đau. Cô cắn chặt môi, đẩy mạnh Quân ra, Quân vẫn kéo cô vào bằng được. Hai người giằng co rồi nhìn nhau, cho đến khi Thụy quay hẳn đi hướng khác.

“Đừng đi mà.”

“Em nên đi chứ. Khi người ta không muốn em ở lại.”

Thụy xoay người đi, nhưng vòng tay Quân ôm chặt lấy eo cô. Cằm anh gác lên vai cô, hàm râu cọ vào má cô, nhưng anh vẫn không nói thêm một tiếng nào. Thụy đứng trong vòng tay ấy hồi lâu mới xoay người, quay lại nhìn Quân.

“Đã có chuyện gì xảy ra thế?”

Quân khựng lại một thoáng. Anh vốn muốn kể cho Thụy nghe về cuộc gặp gỡ với chị cô, nhưng vào phút cuối cùng, anh lại lắc đầu.

“Không có gì. Hôm nay anh mệt quá, đi với anh một lúc.”

***

Nơi Quân đưa Thụy đến, là căn nhà riêng của anh. Một căn chung cư vừa phải, không cách quá xa trung tâm thành phố, nhưng cũng không quá xa hoa. Khi bước vào căn nhà rộng, Thụy mới nhận ra thực tế, quả thực, cả cô và Quân vẫn còn hiểu về nhau quá ít.

“Em không nghĩ phòng đàn ông lại gọn gàng thế này.”

Quân cười, vò vò đầu: “Có người giúp việc, chị dâu anh thuê, đến dọn nhà theo giờ”.

Thụy gật gù, cô đi lòng vòng quanh nhà quan sát, ngôi nhà đơn giản với những gian phòng nhỏ được chia hợp lý, trung tâm là một phòng khách rộng rãi ấm áp. Thiết bị trong nhà đều hiện đại đến mức tối giản. Và thích nhất là, nhà của Quân còn có một ban công ngợp gió. Thụy đang đứng ở đó, thưởng thức những cơn gió trời dịu mát thì Quân đến, tay xoa xoa bụng.

“Em biết nấu ăn không? Anh đang đói quá.”

Thụy giật mình nhìn Quân, rồi lắc đầu như trách móc.

“Anh làm gì thế chứ. Đến giờ còn chưa ăn?”

Cô đi vào bếp, lục lọi tủ lạnh. Nhưng chỉ có mì tôm, ít thịt nguội và xúc xích, vài ba quả trứng. Cô mở ra, lay hoay bật bếp, xắt cà chua, thái rau mùi. Quân đứng tựa cửa, nhìn Thụy lay hoay trong bếp. Cô nấu nướng có vẻ thành thạo. Động tác rất linh hoạt. Khuôn mặt dịu dàng, chuyên chú kia, liệu có phải là người sẵn sàng lên giường với người khác, như lời chị cô nói không? Cái suy nghĩ ấy ám ảnh, bóp nghẹt đầu óc anh, khiến Quân bất ngờ đập tay cái bốp lên đầu.

“Anh sao thế?” Thụy giật mình quay ra.

“Chắc hơi đói nên anh chóng mặt.”

Thụy nhăn nhó: “Anh mới ở viện ra đấy. Dù thế nào thì cũng phải ăn uống cẩn thận chứ”.

Cô vừa nói, vừa đập trứng cho vào nồi. Vội vàng lấy bát, Thụy đổ mì ra, rắc lên chút rau mùi, rồi bê đến trước mặt anh. Bát mì bốc khói, thơm lừng. Bên cạnh còn chiếc đĩa nhỏ, đựng miếng chanh và chút ớt tươi.

“Anh ăn đi.”

“Em không ăn à?”

“Em nhìn anh ăn là được rồi.”

Mì nóng, hơi bay ngào ngạt. Quân không biết vị của nó thế nào nữa, nhưng anh cảm nhận thấy ánh nhìn đầy quan tâm lo lắng của Thụy nhìn mình. Nếu như cô chỉ là đóng kịch với anh, thì diễn xuất của cô quá xuất thần rồi.

Nhưng, bản năng anh vẫn cảm nhận, sự quan tâm của cô với anh là thật. Khi lùa gắp mì cuối cùng vào miệng, Quân thở hắt, như xác quyết với chính mình. Kệ xác, trừ phi Thụy nói với anh, còn lại anh sẽ không tin ai cả.

Quân ăn xong, tự đi rửa bát. Trong lúc đó, Thụy đun nước, pha một ấm trà. Cô đặc biệt thích ban công nhà anh, nên cứ ngồi ở đó. Đôi chân đu đưa, tay ôm chén trà, nhấm nháp từng chút một. Hai người ngồi chung một chiếc ghế, nói những chuyện vu vơ không đầu không cuối. Khi đã quyết định sẽ tin Thụy, lòng Quân nhẹ nhõm hơn hẳn. Anh nhìn cô áp mặt lên lan can, mắt như nhắm lại, một vẻ thư thái khiến anh bật cười. Sực nhớ ra, anh chạm tay vào gò má cô, gõ nhẹ.

“Này, đừng có nhắm mắt không lại ngủ luôn ở đấy…”

“Anh làm như em mê ngủ lắm không bằng…”

“Em không mê ngủ thì còn ai… Nào, xuống đây! Có chỗ này, anh muốn em xem.”

Quân nắm tay, dắt Thụy đi vào một căn phòng đặc biệt ẩn sau phòng ngủ. Thụy kinh ngạc thấy một không gian vừa phải, nhưng ấm áp. Căn phòng không có gì ngoài một bàn bi-a đặt chính giữa phòng. Mép tường là giá đỡ để cơ. Và một tủ rượu nhỏ.

“Em có biết chơi không?”

“Không. Nếu lần đó anh không lôi em vào buổi biểu diễn, chắc em sẽ không bao giờ có ý niệm gì về môn này. Anh thích nó lắm à?”

Quân bật cười.

“Ngày xưa, nếu không phải vì cái hắt xì của một cô gái… ừm… thì có khi giờ anh đã đi theo con đường cơ thủ chuyên nghiệp rồi cũng nên.”

Thụy khựng lại, thoáng ngẩn ngơ nhìn Quân. Vẻ như anh đang nhắc về một mối tình nào đó của anh.

“Ừm. Anh tán tỉnh ba lăng nhăng không tính, nhưng trước khi gặp em, anh chỉ biết cô ấy. Anh thích cô ấy lắm. Nhưng cô ấy thì chưa bao giờ nhìn anh như một người đàn ông. Chỉ như cậu em trai thôi. Sau đấy, anh nhận ra, được làm em trai của cô ấy cũng không tệ….”

Thụy nhìn Quân, anh đang nhắc về người phụ nữ nào đó với giọng điệu trìu mến. Lạ là giọng điệu ấy không khiến cô ghen tuông, mà chỉ cảm thấy dường như Quân đang muốn thể hiện rằng anh không muốn giấu diếm cô bất cứ điều gì. Thụy chợt tủm tỉm cười, cô ngồi lên mép bàn bi-a, tay lơ đãng nghịch nghịch những viên bi tròn đủ màu sắc.

“Người ta nói kể chuyện lịch sử tình ái với người ‘đương nhiệm’ không hẳn là một quyết định khôn ngoan.”

Quân chạm tay vào má cô.

“Ừ. Anh chỉ muốn nói với em một điều khi gặp em, nhìn về mối quan hệ đó, anh mới biết, hóa ra trong sự yêu thích của anh với cô ấy, có rất nhiều thứ giống như tình thân. Còn anh với em thì…”

“Thì sao?”

“Thì giống… người dưng. À, mà em thừa nhận em là người ‘đương nhiệm’ của anh rồi nhé!”

Thụy đẩy thẳng một viên bi, để nó lăn vào lỗ.

“Em đã tỏ tình hẳn hoi với ‘người dưng’ rồi. Có gì đâu mà chối.”

Vẻ bình thản của Thụy làm Quân đột nhiên cười toét, anh sán lại gần.

“Ừ. Em chối anh cũng không cho. Thế thì, ‘người đương nhiệm’ này, anh muốn em ghi nhớ một điều…”

Hơi thở Quân mơn man trên mặt cô. Thụy mở mắt nhìn anh, nói với chút thách thức.

“Điều gì?”

“Yêu anh sẽ không phải là điều làm em hối hận.”

Ánh mắt quyết liệt si tình đó làm Thụy nhắm mắt lại, không dám nhìn. Nhưng cùng lúc, là những cảm giác nóng hổi ập đến, khi Quân cúi xuống hôn cô, nụ hôn cuồng nhiệt và hối hả. Sự nghi ngờ, những do dự như tan biến sau những va chạm gần gũi. Bờ môi ẩm ướt và đôi tay kinh nghiệm của Quân làm Thụy bủn rủn. Trong mơ màng, Thụy thấy mình bị đẩy ra chiếc bàn bi-a, áo sơ mi bị vén lên, khoảng da trần chợt gai lên khi bàn tay Quân chạm đến.

Cảm nhận nụ hôn của Quân rơi lên khoảng eo mình khiến Thụy run rẩy. Cô vừa định ngồi lên thì Quân đã đè tay cô, khiến Thụy không thể cựa quậy. Trong phút giây mông lung, nhìn xuống khuôn mặt đang áp lên vùng bụng mình, Thụy đột nhiên nhớ lại tình huống tương tự này cách đây hơn một năm. Lúc đó cô gần như tưởng rằng Quân sẽ cưỡng bức mình. Nhưng hóa ra, lại chỉ là một phi vụ mà anh chỉ cần cô nằm ra trên chiếc bàn bi-a đó, cô sẽ cầm về năm mươi triệu. Thụy đột nhiên muốn trêu chọc Quân.

“Lần này anh lấy gì để dụ dỗ em đây… Năm mươi triệu à?”

Giọng đứt quãng của Thụy làm Quân ngẩng lên. Đôi mắt đen nheo lại phía đuôi, đa tình và trêu chọc.

“Có một thứ. Chẳng biết có đủ dụ dỗ em không?”

“Cái gì thế?”

“Anh!!!”

Khi Thụy còn sững ra, Quân cúi xuống, thắt vạt áo sơ mi Thụy thành chiếc nơ nhỏ, quanh eo, bàn tay anh mơn man lên khoảng da nhẵn mịn, giọng khàn đi vì ham muốn.

“Phần thưởng là Anh. Em dám không?”

****

Hí hí, theo các bạn thì bạn Thụy có “dám” không? Ten tèn, giáng sinh sắp đến rồi, cả nhà chuẩn bị ôm các bạn í về rồi xem các bạn í có “dám” không nhé. Yêu yêu yêu!

 

Posted in TRAI GIÀ XÌ TIN | 23 phản hồi

HÓT BOI 20.1

The%20image%20“https://i0.wp.com/www.thonhacviet.com/hoatrongnhac/images/hoaluu.jpg”%20cannot%20be%20displayed,%20because%20it%20contains%20errors.

Chương 20.1. “Cọc đi tìm trâu” có vẻ chưa bao giờ là dễ dàng…

Đưa Tít đến nhà trẻ, Thụy dặn dò lại thật kĩ với cô giáo Tít, là không để ai đón thằng bé, ngoại trừ cô hoặc An rồi mới yên tâm rời đi. Cho đến khi đứng trước tòa nhà Happy Day, Thụy mới thấy tim mình đập thình thịch. “Cọc đi tìm trâu” có vẻ chưa bao giờ là dễ dàng cả.

Bước vào khu nhà, Thụy ngần ngừ đến khu vực lễ tân, hỏi muốn gặp Quân. Nhưng cô được báo là Quân đang họp, chừng nửa tiếng nữa mới kết thúc. Thụy mỉm cười nghĩ, đúng là không phải bao giờ những sự bất ngờ cũng có những kết quả hay ho như trông đợi. Cô đành ngồi xuống ghế chờ, lấy iPad, tranh thủ mở gmail trao đổi sơ qua với khách hàng về công việc. Xong xuôi đâu đó, cũng vẫn chưa hết giờ, Thụy đành lên mạng, xem xét qua về những nơi tìm việc. Nếu như khu trung tâm thẩm mỹ giải thể, thì tốt nhất cô nên chuẩn bị cho mình một công việc trước. Nghĩ đến những ngày lại rải hồ sơ, đi phỏng vấn, Thụy có chút nản. Nhưng kiếm được một công việc ổn định, có lẽ sẽ tốt hơn cho cả cô và Tít. Nhất là khi sắp tới, An sẽ rời đi.

Thụy đang mải mê nhìn vào những thông tin tuyển dụng, không để ý thấy có một đôi chân dừng lại ở bên mình. Chấn nghển cổ vào, thấy có người đang mải mê tìm thông tin, không để ý gì thì bật cười.

“Này này, cô gái. Đến tìm sếp anh à?”

Thụy giật mình ngẩng lên, thấy Chấn thì hơi ngạc nhiên, lại có chút buồn cười.

“À vâng. Nhưng nghe nói sếp anh đang họp.”

Chấn cười toe toét.

“Sếp anh còn ngồi yên họp được, là bởi vì không biết có em ở đây. Này… Nếu anh điều được sếp em ra cho em ngay bây giờ, thì em có thể sắp xếp cho anh một buổi hẹn hò với nàng Cam của em không? Cô nàng đó đang quay anh chóng mặt đây.”

Thụy sững ra, sau đó mới sực hiểu, Quân từng nói anh sẽ “làm mối” cho Cam và Chấn. Nghĩ đến việc cô nàng tóc đỏ rừng rực đó trừng trị anh chàng mồm mép tép nhảy này, tự nhiên Thụy thấy rất thú vị. Cô hơi cười.

“Anh mà lại cần em sắp xếp à?”

“Ừ, anh bị cho ăn bánh mì bơ, đội mũ phớt rồi. A cay lắm. Em làm phao cứu trợ cho anh đi. Ít nhất cũng xì cho anh chút thông tin chứ hả?”

Thụy đang buồn cười, chưa biết đáp lại ra sao, thì đã thấy Chấn nháy mắt.

“Thỏa thuận thế nhá. Để anh đi tóm cổ sếp anh cho em.”

Chấn lao đi. Nhưng vừa bước được vài bước, Chấn đã quay lại.

“Đi với anh.”

“Ơ thôi, anh ấy đang họp mà.”

“À, sếp của anh đào hoa có số. Có vài yêu nhền nhện hay đến tìm nên bọn anh hay nói có ‘cuộc họp’ để đối phó ấy mà.”

Vừa nói, Chấn vừa kéo Thụy đi theo. Thậm chí, anh chàng còn chẳng thèm gõ cửa, cứ thế mà vặn cửa lao vào. Bất ngờ là, trong phòng không có ai ngoài một người đang gục đầu trên bàn ngủ. Dáng điệu của anh mỏi mệt. Chấn thấy vậy, lắc đầu cười, nói nhỏ.

“Chẳng biết tối qua làm cái quái gì, sáng nay cậu ta nhầu như quả táo tầu. Em cứ ở lại đây nhé!”

Nói rồi, Chấn rút lui, còn cẩn thận đóng chặt cửa. Thụy lại gần, nhìn Quân, có chút xót xa. Anh vẫn đang giai đoạn hồi phục sức khỏe, chẳng hiểu sao mà lại mệt đến nỗi lăn ra ngủ giữa giờ làm thế này.

Thụy lặng lẽ ngồi xuống, vuốt nhè nhẹ mớ tóc ngắn ngủi đang lỉa chỉa dựng lên. Cảm giác những sợi tóc chạm vào lòng tay cô nhồn nhột, buồn buồn. Thụy nhè nhẹ mát xa đầu cho anh, cái cảm giác thân mật lặng lẽ này khiến cô thấy ấm áp. Thật may, trong những ngày cùng cực mệt mỏi thế này, cô còn có anh.

Đột nhiên, điện thoại trên bàn rung lên, khiến Thụy giật mình. Cô cầm máy lên, định tắt vì không muốn giấc ngủ của Quân ảnh hưởng. Nhưng rồi, cô chợt nhận ra, trên màn hình của Quân là tin nhắn đến. Dãy số lạ, chưa được lưu tên. Nhưng chỉ nhìn qua, Thụy đã biết đó là số điện thoại của ai. Và tin nhắn đó, lại càng làm Thụy thắt lại.

“Anh còn muốn biết gì, thì cứ hỏi. Tôi sẵn sàng giải đáp.”

Thụy thẫn thờ. Vậy là, Quân và Ái Miên đã có mối liên hệ với nhau. Miên đã nói điều gì đó mà Quân muốn biết. Bất giác, Thụy cắn chặt môi, chiếc dằm vô hình trong lòng cô lại lún sâu thêm chút nữa, nhức nhối và đau khổ.

Thụy ngồi thừ người. Lỗi là ở cô. Đáng lẽ cô nên nói với Quân sớm hơn về mọi điều, chứ không phải để anh đi tìm hiểu nơi khác. Mà những thông tin về cô, nếu từ Ái Miên nói ra, ở thời điểm này, có lẽ… chẳng hay ho gì.

Thụy cứ ngồi lặng lẽ như thế, cho đến khi tiếng chuông điện thoại của chính cô reo. Nhìn số điện thoại, Thụy cảm thấy nỗi tức giận lại vọt lên đỉnh đầu. Đó là số điện thoại của ông Tiến. Cô vội ngắt đi. Nhưng tiếng chuông đột ngột đó đã đánh thức Quân dậy. Anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt mỏi mệt. Hàm râu đã mọc xanh quanh xương hàm. Ánh mắt Quân khi nhìn thấy Thụy, thì thoáng chút ngạc nhiên. Anh ngồi thẳng dậy, lắc mạnh đầu như cố tỉnh táo.

“Em đến lâu chưa? Sao không gọi anh?”

Thụy cười nhẹ: “Em tới một lúc. Thấy anh ngủ mệt quá, không nỡ gọi dậy”.

Quân đi vào căn phòng phía trong, vốc nước rửa mặt. Đêm qua, sau trận rượu khuya với Ái Miên, Quân mệt lử. Nằm xuống mà không ngủ được, đầu óc không nghĩ được chuyện gì, nhưng cứ ngập tràn một cảm giác hoang mang.

Anh nhận ra, hóa ra anh cũng không tin Thụy như anh đã tưởng. Bởi lẽ, nếu tin cô, anh đã không dễ dàng lung lay đến thế.

Nhưng, anh cũng yêu Thụy hơn anh tưởng. Bởi lẽ, ngay cả thực sự trụi trần bày ra trước mắt, trong lòng anh vẫn không có ý nghĩ từ bỏ cô.

Nhưng quả thực anh đang rối tinh rối mù. Sự xuất hiện của Thụy càng làm cho Quân mông lung hơn. Anh chưa biết mình nên làm gì với cô bây giờ. Hỏi lại cô. Hay lờ đi như thể anh không biết gì?

Khi Quân trở ra, Thụy ngồi lặng lẽ một góc, khuôn mặt cô thoáng qua một vẻ mơ hồ khó nắm bắt. Quân ngồi xuống cạnh cô, quàng tay qua bờ vai mảnh khảnh.

“Tối qua, sao không muốn gặp anh?”

Thụy gượng cười: “Em đi tìm chị em, có chút việc”.

Quân tư lự không nói gì thêm, những ngón tay lơ đãng đậu trên vai cô, nhịp nhịp từng ngón. Thụy lẳng lặng đợi Quân hỏi mình, nhưng rồi anh không nói gì nữa cả, một vẻ thinh lặng rất hiếm gặp ở Quân. Nhưng những ngón tay của anh thì như biết nói, nó vỗ về bờ vai cô như một lời trấn an thầm lặng.

Cả hai người đều lặng lẽ. Cho đến khi Thụy đột nhiên bắt lấy những ngón tay Quân, lật bàn tay rộng rãi đó ra, nhìn chăm chú từng đường nét. Cô không biết xem tay, chẳng biết đường nét thế nào mới gọi là tốt. Nhìn từng đường rõ ràng trên bàn tay mạnh khỏe ấy, cô đột nhiên ngẩn ngơ. Không biết thế gian, đường nét nào trên bàn tay thể hiện sự chung tình. Nhưng trong thâm tâm, cô nghĩ, chẳng cần đường nét nào cả, cô vẫn tin Quân.

“Hôm nay em không bận lắm. Uhm… Em có hẳn một ngày cho những thắc mắc của anh.”

Posted in TRAI GIÀ XÌ TIN | 7 phản hồi

HÓT BOI 19.3

Chương 19.3. Bỗng nhiên, cô muốn nhìn thấy anh ghê gớm.

“Anh ta???”

“Đúng. Diện, người mà mày yêu, nhưng không bao giờ có được ấy, đúng không? Cũng may mà anh ta có mắt, không đến nỗi vơ bèo vạt tép cả mày.”

Thụy dựa cả vào tường. Từng lời của Ái Miên như nhấn cô vào nỗi tuyệt vọng vô bờ bến. Người đó là chị cô. Là ruột thịt của cô, cùng một bụng mẹ cô sinh ra. Thụy thất thần hồi lâu, tưởng như nỗi đau khiến cô chết lặng, nhưng cuối cùng cô vẫn ngẩng lên nhìn Ái Miên, giọng khô khốc.

“Đủ rồi. Chị đi đi. Tôi không còn muốn nói gì với chị nữa.”

“Xì… mày đừng giở cái giọng oan khuất đấy ra. Lão An có thể vì mày mà đánh Diện đến mức suýt vào tù. Ông ấy có thể vì sự õng ẹo của mày mà chú ý. Nhưng mày không lừa được tao đâu. Muôn đời, mày cũng chỉ là đứa đố kị với tao thôi.”

Thụy thấy mình như khó thở. Từng câu, từng chữ như một vòng tay siết chặt lấy cổ cô, khiến cô tắc nghẹn, khiến cô thấy mình như muốn chết.

“Cứ làm như chiều nay chị nói. Chị không có một đứa em như tôi. Tôi cũng không còn một người chị như chị. Đi đi…”

Đến câu cuối cùng, Thụy hét lên, nước mắt bây giờ không còn kìm được, chảy ra như đê vỡ. Tay Thụy gạt vội đi những dòng nước mắt, cô muốn mình trấn tĩnh lại. Nhưng từng giọt, từng giọt cứ lan qua kẽ tay cô, lạnh lẽo.

Miên nhìn Thụy, cũng nhìn thấy những giọt nước mắt của cô, nhưng hất cằm quay đi. Nhưng được vài bước, cô quay lại, nhìn Thụy, rắn giọng.

“Tao biết, vụ lần trước, tao và Diện ở trong phòng, mày có biết. Thế thì mày cũng nên biết rằng, chiều nay ông ấy lôi mày vào giường, cũng chỉ để trả thù tao thôi. Sao nào?… Ông ấy kinh nghiệm lắm, mày đã được mở mắt ra rồi chứ gì. Mày không cưỡng được chứ gì? Nhưng mày vĩnh viễn không có cửa đâu. Mày đặt tham vọng lầm chỗ rồi. Nếu ông ấy không thuộc về tao, thì cũng bao giờ thuộc về ai khác cả…”

Dứt lời, Ái Miên lao đi. Ngang qua khoảng sân ở cửa, Miên hơi khựng lại thấy một người đàn ông đang đứng dựa tường, điếu thuốc lập lòe trên môi. Nhưng đang cơn tức tối, Miên cũng chẳng thèm để ý. Giờ này, chỉ có một người đàn ông làm cô nhức nhối mà thôi. Cô lao ra khỏi con ngõ, với cơn giận ngùn ngụt.

Nhưng vừa đến ngã ba, định vẫy tay một chiếc taxi, thì đột nhiên, một chiếc mô tô phóng tới, chặn đầu cô lại. Ái Miên nhìn anh ta với vẻ ngờ ngợ. Hình như cô đã gặp anh ta rồi. Gã đàn ông mỉm cười. Vào lúc khuya khoắt thế này, một gã đàn ông xuất hiện trước cô, nhưng dáng điệu không phải đểu giả lắm. Thậm chí, nụ cười kia còn có phần buồn bã.

“Xin chào. Tôi mời cô một ly, được chứ?”

***

Buổi sáng. Hà Nội mưa tầm tã. Thụy mở mắt ra, nhìn đồng hồ trên giường. Đã mười giờ trưa. Cả người cô đau nhừ, cảm giác rệu rã lan đến từng ngóc ngách cơ thể. Cuộc nói chuyện đêm qua với Miên đã rút của cô mọi sức lực. Đã từ lâu, Thụy biết mình không nên kì vọng điều gì ở Miên, cô chỉ cần Miên không gây thêm rắc rối nào nữa là đã tốt lắm rồi. Nhưng… không kì vọng là một chuyện. Còn trong lòng sụp đổ lại là chuyện hoàn toàn khác. Cái cảm giác tan nát này khiến Thụy kiệt sức…

Nhưng sau tất cả những đau khổ, thì Thụy vẫn không sao chối bỏ được sự thật, Ái Miên là chị của cô. Cùng với Tít, Miên là người thân duy nhất còn lại của cô, với tình máu mủ, ruột rà. Mẹ cô ở dưới suối vàng nhìn cảnh này chắc là đau lòng lắm.

Ngày còn bé, mỗi khi Miên gây nên tội vạ gì, đều là Thụy hay An giơ đầu chịu báng, gánh vác thay. Thụy vẫn nhớ, hồi đó bé tí, cái lần Miên đến nhà một người bạn chơi, họ chỉ nô đùa, đuổi nhau thôi, nhưng chẳng hiểu sao, Miên lao vào và làm rơi chiếc ti vi nhà họ xuống sàn nhà. Ngày ấy, chiếc ti vi to đến khủng khiếp, bằng cả một gia tài, bằng không biết bao nhiêu tháng lương của mẹ. Miên nhìn tình cảnh, đã biết mình gây chuyện lớn, sợ đến mức bỏ trốn, không dám về nhà, sợ bị mẹ đánh. Thụy phải đi tìm chị suốt một buổi chiều, hứa hon là sẽ nhận trách nhiệm cho Miên, Miên mới dám rón rén quay về.

Tối đó, Thụy bị đánh một trận thừa sống thiếu chết. Đến khi mẹ con An lao vào cản, cô mới được lôi ra. Khi thấy cô nằm sấp, khóc sụt sùi một chỗ, mẹ cô mới bảo, mẹ đánh không phải vì con làm đổ ti vi của người ta. Mẹ đánh bởi vì con đã bao che không đúng chỗ.

Sau đó, mẹ lôi tiếp Miên đang run rẩy một góc ra đánh cho một trận nữa.

Hai chị em cùng bị đòn đau. Nhưng sau đó, Miên lại giận Thụy, cho rằng cô không giữ đúng lời hứa. Hai chị em giận nhau suốt một tuần. Nếu không nhờ An kết nối, chắc là còn giận nhau mãi.

Nếu giờ còn mẹ, không biết mẹ có đánh cô nữa không???

Thụy ngồi thừ ra, miên man nghĩ ngợi. Mãi đến khi cảm giác bụng dạ cồn cào, Thụy mới ngồi dậy, đánh răng rửa mặt, rồi cầm lấy điện thoại.

Từ đêm qua đến giờ, không thấy Quân gọi thêm cuộc nào.

Hay là, giận cô rồi?

Trong hai mấy năm cuộc đời, người đàn ông tốt với Thụy nhất, là An. Và bây giờ, thì có thêm Quân. Nhớ đến lúc anh nói, ngay cả biết mình có con, biết mình còn bao nhiêu điều khúc mắc, nhưng anh vẫn không buông bỏ được cô, khiến Thụy cảm động. Anh thậm chí đã muốn giới thiệu cô với gia đình mình.

Bỗng nhiên, cô muốn nhìn thấy anh ghê gớm.

Ăn tạm một cái bánh mì qua loa, Thụy qua chỗ An đón thằng Tít. Thằng bé được An nuông chiều, nhất định không chịu đi lớp. Thụy phải “đàm phán” một hồi, Tít mới chịu đi, trước khi đi còn mặc cả bác An nhớ đón nó về, chứ mẹ thì không thể xơ múi chơi bời gì được. Thụy buồn cười, cắp nách thằng bé đi. Nhìn thằng bé xị mặt ra, Thụy không kiềm được, có chút xót xa. Cả bố, lẫn mẹ nó, đều không vẻ gì như là muốn nuôi nó cả. Vậy thì cô sẽ tự nuôi Tít nên người. Có cô, An… Và sau này, có thể là Quân nữa, Tít chắc không đến nỗi nào.

Nghĩ đến lúc đưa nó giới thiệu với Quân, Thụy bất giác mỉm cười. Cô biết, anh là người rất yêu trẻ con. Lần gặp đầu tiên, cô đã biết như vậy. Thậm chí, qua cách cưng chiều quá mức, Thụy còn tưởng cô bé dễ thương đó là con gái của anh. Tận cho đến khi vào viện, Thụy mới biết, cô bé xinh đẹp như công chúa đó là cháu gái anh. Phải thừa nhận là lúc đó, một chút ích kỉ đã khiến Thụy thở phào rất khẽ. Bởi vậy, nên khi biết Quân vẫn chấp nhận mình, dù mình có một đứa con, đã khiến Thụy vô cùng cảm kích.

Posted in TRAI GIÀ XÌ TIN | 3 phản hồi